à Kelkin khuyên nam giới: "Hãy sử dụng giọng nói gợi cảm của bạn. Những âm thanh sexy có thể khơi dậy mạnh mẽ ham muốn ‘yêu’ ở người phụ nữ của bạn, đặc biệt là có thể giúp nàng biết được những điều nên làm.”
Phụ nữ không thích khi họ phải làm giống như một ngôi sao phim khiêu dâm hoặc những điều khiến họ không thoải mái. Họ thích sự khác biệt và “yêu” theo cách riêng của mình. Phụ nữ thường có những sở thích khác nhau khi làm “chuyện ấy”, vậy nên hãy chắc chắn rằng bạn đã tìm ra cách tốt nhất để khiến nàng hài lòng.
Đối với chị em phụ nữ, họ nên làm gì nếu người yêu/ người bạn đời mắc lỗi khi “yêu” ? Bà Kelkin khuyên phụ nữ rằng: “Bạn không nên nói với chàng về những sai lầm đó. Hãy nói những gì chàng nên làm có thể khiến bạn thực sự thích thú. Hãy đưa ra những phản hồi tích cực, chắc chắn chàng sẽ tìm hiểu một cách nhanh chóng về những gì bạn thích và không thích.”
Hãy nhớ rằng, tất cả chúng ta đều không muốn nhận những lời phê bình từ người khác. Bà kelkin cho biết thêm: “Nam giới thường muốn thể hiện cái tôi của mình trong ‘cuộc yêu’”. Vì vậy, người phụ nữ nên dùng những lời động viên, lời khen gợi để xây dựng tâm trạng “yêu”, kích thích ham muốn tình dục cho người đàn ông của họ.
Có thể nói, trào lưu thời trang xa xỉ dành cho trẻ nhỏ mới chỉ bùng nổ trong vài năm gần đây nhưng đã giúp các hãng thời trang thu về khoản lợi nhuận không nhỏ. Các hãng đã đánh trúng tâm lý của các bà mẹ mộ điệu thời trang, khi họ không những muốn chăm chút cho diện mạo của mình, mà muốn những “phụ kiện” đi kèm, bao gồm con cái, cũng phải “tông xuyệt tông” với mẹ.
Chẳng thế mà ngày càng nhiều bà mẹ tại Việt Nam cũng đã mạnh tay hơn để sắm cho con mình những đôi giày, hay những bộ quần áo hàng hiệu. Vốn là một tín đồ hàng hiệu và làm trong lĩnh vực kinh doanh các sản phẩm xa xỉ, chị Linh ngụ tại Phố Huế, Hà Nội từ lâu đã coi việc mua sắm và diện đồ cho con trai là một sở thích. Dù mới 4 tuổi, nhưng cậu bé đã được sở hữu một tủ trang phục với những chiếc áo, hay bộ mắt kính trị giá hàng trăm USD. Hầu hết, chị Linh thường đặt quần áo cho con mình từ Hong Kong, Mỹ, hoặc Pháp qua các website, hoặc trong những lần đi công tác nước ngoài.
Không riêng chị Linh mà nhiều bà mẹ khác cũng có tâm lý chuộng hàng hiệu với vô vàn những lý do khác nhau. Có những người vì lo ngại quần áo trong nước hầu hết được nhập về từ Trung Quốc, không đảm bảo an toàn, nhưng cũng có không ít người cho rằng con cái chính là bộ mặt của cha mẹ, cho con mặc đồ xịn cũng “nâng tông” của phụ huynh lên ít nhiều. Hơn nữa, ngắm lũ trẻ đẹp đẽ đáng yêu trong những bộ trang phục xinh xắn, các bậc sinh thành cũng thấy tự hào với thành quả của mình.
Chỉ duy có điều, không phải lúc nào lũ trẻ cũng thích thú với những thứ chúng phải trưng lên người cho dù đó có là hàng hiệu. Vì thế, hãy để tuổi thơ của lũ trẻ được hồn nhiên, đừng biến các cục cưng thành những con “búp bê” sống để cha mẹ “chơi đồ hàng”. Chưa kể, với thói quen ăn mặc sành điệu từ nhỏ, lũ trẻ sẽ sớm có suy nghĩ “trên tiền” dễ đánh giá con người và theo đuổi các giá trị ảo mang tính vỏ bọc, và mới chỉ như thế thôi, bạn vô tình đã làm hại con từ trong trứng nước.Trong khoảng 48 đến 72 giờ tiếp theo, bão di chuyển theo hướng giữa Tây Tây Bắc và Tây Bắc, mỗi giờ đi được khoảng 15 - 20km.
Do ảnh hưởng của hoàn lưu bão, vùng biển phía Đông Bắc biển Đông từ sáng 12/8 gió sẽ mạnh dần lên cấp 8, cấp 9, sau tăng lên cấp 11, cấp 12, vùng gần tâm bão đi qua mạnh cấp 14, cấp 15, giật cấp 16, cấp 17. Biển động dữ dội.
Ngoài ra hồi 19h, vị trí tâm áp thấp nhiệt đới ở vào khoảng 12,7 độ Vĩ Bắc; 113,0 độ Kinh Đông, cách đảo Song Tử Tây (thuộc quần đảo Trường Sa) khoảng 200 km về phía Tây Bắc. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm áp thấp nhiệt đới mạnh cấp 6 (tức là từ 39 đến 49 km một giờ), giật cấp 7, cấp 8.
Dự báo trong 24 giờ tới, áp thấp nhiệt đới di chuyển chậm theo hướng Tây, mỗi giờ đi được khoảng 5km. Đến 19h ngày 12/8, vị trí tâm áp thấp nhiệt đới ở vào khoảng 12,8 độ Vĩ Bắc; 112,0 độ Kinh Đông, cách bờ biển các tỉnh Bình Định đến Khánh Hòa khoảng 280km về phía Đông. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm áp thấp nhiệt đới mạnh cấp 6 (tức là từ 39 đến 49 km một giờ), giật cấp 7, cấp 8.
Do ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, khu vực giữa Biển Đông (bao gồm cả vùng biển phía Bắc quần đảo Trường Sa) có gió mạnh cấp 6, giật cấp 7, cấp 8. Biển động. Vùng biển từ Bình Thuận đến Cà Mau và khu vực nam Biển Đông (bao gồm cả vùng biển phía Nam quần đảo Trường Sa) có gió mạnh cấp 5, có lúc cấp 6, giật cấp 7, cấp 8 và có mưa rào và dông mạnh. Biển động. Trong cơn dông cần đề phòng có lốc xoáy. Ở các tỉnh Nam Bộ và Tây Nguyên có mưa, mưa vừa, có nơi mưa to và rải rác có dông
Sáng 11/8, Ban Chỉ đạo PCLB TƯ, Ủy ban Quốc gia TKCN đã có Công điện số 45/CÐ-TƯ điện Ban chỉ huy PCLB các tỉnh, thành phố ven biển từ Quảng Ninh đến Phú Yên; Ban chỉ huy PCLB các bộ: Quốc phòng, Giao thông vận tải, Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Ngoại giao, yêu cầu: Tìm mọi biện pháp thông báo cho chủ các phương tiện đang hoạt động trên biển biết vị trí, hướng di chuyển và diễn biến của bão và áp thấp nhiệt đới để chủ động phòng tránh, thoát ra khỏi hoặc không đi vào vùng nguy hiểm. Khu vực nguy hiểm trong 24 giờ tới là vùng biển phía bắc vĩ tuyến 11, phía nam vĩ tuyến 16 và vùng biển đông bắc Biển Ðông.
Tùy theo diễn biến của bão và áp thấp nhiệt đới vùng nguy hiểm sẽ được điều chỉnh cho phù hợp. Theo dõi, kiểm đếm tàu, thuyền đang hoạt động trên biển, quản lý chặt chẽ việc ra khơi thiết những giây phút ngả đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc. Nhớ những lần anh tìm trăm phương nghìn kế để xua đi mùi khói thuốc ám quanh mình.
Cô bắt đầu điếu thuốc đầu tiên của mình như thế. Lúc ấy, nỗi nhớ anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn phòng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đã biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.
Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm chìm vào giấc ngủ.
Ngày nối ngày qua, cô không thể xa điếu thuốc lá nữa. Là nghiện thuốc, là yêu cơn ghiền ấy, tất cả cảm xúc không còn rõ rệt nữa. Cô chỉ biết là mình đã nghiện.
Một năm sau, họ gặp nhau bất ngờ ở góc phố. Như những người bạn cũ đã lâu không gặp gỡ, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đã gầy xanh đi rất nhiều, anh nhìn cô thương xót, đó có lẽ là vì lỗi lầm của anh.
Cô châm lên một điếu thuốc.
- Em hút thuốc? – Anh kinh ngạc nhìn cô.
- Vâng. Anh hút không? – Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói thuốc cho anh.
- Không, anh bỏ thuốc lá rồi!
- Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? – Cô kinh ngạc nhìn anh.
- Nửa năm trước, vì một người anh yêu.
Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yêu nhau, tha thiết như thế, chỉ hy vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một người yêu gặp sau đó nửa năm.
Cô cảm thấy mình đã thất bại hoàn toàn, trong đời, trong tình cảm.
Và cô im lặng ngồi hút hết những điếu thuốc còn lại.
- Và em, vì sao bây giờ em lại nghiện thuốc lá?
- Từ một năm trước, vì một người em yêu.
- Vậy… có phải vì em muốn giúp anh ta cai thuốc không? – Anh nghĩ đến một người nào đó đã đến thế chỗ mình trong đời cô. Hay đó là mình, một năm trước là lúc anh đòi chia tay.
Anh mở ví ra, đưa cô xem tấm ảnh nhỏ nhoi còn trong đó.
- Đây là người đã giúp anh cai thuốc, vì anh muốn được quay trở lại bên người đó!
Cô nhìn nhoà đi trong nước mắt, những giọt nước mắt to lăn xuống dọc theo gò má.
- Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc, có được không?
Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn phòng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đã biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.
Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm chìm vào giấc ngủ.
Ngày nối ngày qua, cô không thể xa điếu thuốc lá nữa. Là nghiện thuốc, là yêu cơn ghiền ấy, tất cả cảm xúc không còn rõ rệt nữa. Cô chỉ biết là mình đã nghiện.
Một năm sau, họ gặp nhau bất ngờ ở góc phố. Như những người bạn cũ đã lâu không gặp gỡ, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đã gầy xanh đi rất nhiều, anh nhìn cô thương xót, đó có lẽ là vì lỗi lầm của anh.
Cô châm lên một điếu thuốc.
- Em hút thuốc? – Anh kinh ngạc nhìn cô.
- Vâng. Anh hút không? – Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói thuốc cho anh.
- Không, anh bỏ thuốc lá rồi!
- Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? – Cô kinh ngạc nhìn anh.
- Nửa năm trước, vì một người anh yêu.
Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yêu nhau, tha thiết như thế, chỉ hy vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một người yêu gặp sau đó nửa năm.
Cô cảm thấy mình đã thất bại hoàn toàn, trong đời, trong tình cảm.
Và cô im lặng ngồi hút hết những điếu thuốc còn lại.
- Và em, vì sao bây giờ em lại nghiện thuốc lá?
- Từ một năm trước, vì một người em yêu.
- Vậy… có phải vì em muốn giúp anh ta cai thuốc không? – Anh nghĩ đến một người nào đó đã đến thế chỗ mình trong đời cô. Hay đó là mình, một năm trước là lúc anh đòi chia tay.
Anh mở ví ra, đưa cô xem tấm ảnh nhỏ nhoi còn trong đó.
- Đây là người đã giúp anh cai thuốc, vì anh muốn được quay trở lại bên người đó!
Cô nhìn nhoà đi trong nước mắt, những giọt nước mắt to lăn xuống dọc theo gò má.
- Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc, có được không?
ANH BỎ THUỐC LÁ RỒI , VÌ 1 NGƯỜI ANH YÊU
Nghiện thuốc lá suốt nhiều năm, anh không tài nào bỏ được. Chỉ còn cách giấu người yêu hút vụng trộm. Cô đành bỏ qua, vờ như không biết người yêu vẫn lén lút “hôn môi” với những chiếc đầu lọc thuốc lá.
Có lúc bực quá, cô cũng cằn nhằn:
- Hút thuốc lá ngon không? – Cô nhíu mày hỏi.
– Không ngon lành gì cả, nhưng không thể không hút.
- Em và thuốc lá, anh chọn ai?
- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không thể ngừng yêu em.
Còn nhớ hồi mới quen nhau, anh hút thuốc nhiều kinh khủng. Cứ rảnh ngón tay ra là lại thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc thức đêm viết báo cáo thì càng khỏi nói, hút như đang tham gia cuộc thi hút thuốc lá nào đó. Cô thường ngạt thở, rát họng vì khói thuốc của người yêu.
Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi quán với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toa-lét một lúc châm điếu thuốc rồi vào ngay. Có lần vẫn bị bắt quả tang khi ai cũng ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá trĐứa bé bật khóc, nhưng nó không lùi lại mà lẳng lặng đứng dậy, lao vào Năm liều với tất cả sức mạnh của mình. Và cả hai đứa ngã dúi dụi xuống nền đất bẩn, quần nhau tơi tả… Giờ thì cái áo bông của nó đã rách bươm hết, nhưng nó chẳng còn quan tâm tới nó nữa, ngay cả những vết bầm mà thằng Năm liều đấm đá với nó cũng chẳng quan trọng nữa, nó chỉ biết dồn sức và tấn công đối thủ của mình. Năm “liều” tức tối, thụi nó vài cái trời giáng bằng cây gậy gỗ nó vớ được trên đất. Nhưng hôm nay nó chợt trở nên lì lợm vô cùng. Và, đột nhiên, nó, bằng tất cả những sức mạnh có thể, ôm chặt lấy Năm “liều”, cắn mạnh vào bả cánh tay đang cầm tiền của nó.
Có lúc bực quá, cô cũng cằn nhằn:
- Hút thuốc lá ngon không? – Cô nhíu mày hỏi.
– Không ngon lành gì cả, nhưng không thể không hút.
- Em và thuốc lá, anh chọn ai?
- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không thể ngừng yêu em.
Còn nhớ hồi mới quen nhau, anh hút thuốc nhiều kinh khủng. Cứ rảnh ngón tay ra là lại thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc thức đêm viết báo cáo thì càng khỏi nói, hút như đang tham gia cuộc thi hút thuốc lá nào đó. Cô thường ngạt thở, rát họng vì khói thuốc của người yêu.
Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi quán với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toa-lét một lúc châm điếu thuốc rồi vào ngay. Có lần vẫn bị bắt quả tang khi ai cũng ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá trĐứa bé bật khóc, nhưng nó không lùi lại mà lẳng lặng đứng dậy, lao vào Năm liều với tất cả sức mạnh của mình. Và cả hai đứa ngã dúi dụi xuống nền đất bẩn, quần nhau tơi tả… Giờ thì cái áo bông của nó đã rách bươm hết, nhưng nó chẳng còn quan tâm tới nó nữa, ngay cả những vết bầm mà thằng Năm liều đấm đá với nó cũng chẳng quan trọng nữa, nó chỉ biết dồn sức và tấn công đối thủ của mình. Năm “liều” tức tối, thụi nó vài cái trời giáng bằng cây gậy gỗ nó vớ được trên đất. Nhưng hôm nay nó chợt trở nên lì lợm vô cùng. Và, đột nhiên, nó, bằng tất cả những sức mạnh có thể, ôm chặt lấy Năm “liều”, cắn mạnh vào bả cánh tay đang cầm tiền của nó.
- Á.. bỏ tao ra ! – Năm “liều” rú lên đau đớn .
Nó dồn sức đập bôm bốp cái thanh gỗ vào lưng đứa bé. Nhưng đứa bé không bỏ ra. Nó nén đau mà cắn mạnh hơn nữa.
- Á… – Năm “liều” hét ầm ĩ – .. bỏ tao ra.. trả tiền mày đây.. bỏ tao ra.. – Nó quẳng vội cái cục tiền xuống đất.
Đứa bé nhận ra điều đó. Nó nhả tay thằng Năm ra mà ngã xoài xuống đất, bùn bắn cả lên mặt, nhưng bàn tay nó, siết chặt 30000 tiền lẻ của mình, sung sướng cười to. Năm “liều” ngay lập tức bỏ chạy với cánh tay rướm máu từ vết cắn sâu hoắm ..
Nửa tiếng sau, đứa bé quay lại cửa hàng bà béo. Lần này nó sẽ cẩn thận, nó sẽ không để bất cứ ai lấy mất số tiền này của nó nữa, nó phải thực hiện ước mơ của mình, chiếc bánh năm mới!
“Leng keng”.– cái chuông gió lại kêu lên lần nữa…
Bà béo quay lại và ngạc nhiên nhìn đứa bé, với bộ mặt thâm tím và quần áo dính đầy sình đất…
- Bà vẫn bán cho cháu chứ ạ? – Đứa bé lễ phép nói, giọng nó run lên vì lạnh, nhưng vô cùng cứng cỏi.
- Cháu.. – Bà béo ngạc nhiên.
- Cháu lấy lại được tiền rồi .. – đứa bé nhoẻn miệng cười – .. bà bán cho cháu cái bánh đó nhé… Tiền cháu gói trong giấy ni lông kĩ lắm, nó chỉ bẩn cái giấy bọc thôi, cháu cởi ra là sạch hết ý ạ.
Nói rồi, nó vội vã cởi sợi dây cuốn quanh bọc tiền của mình nhưng một đôi bàn tay ấm áp đã ôm lấy bàn tay nó, ngăn nó lại. Bà béo khuỵu xuống, dùng đôi bàn tay trắng, sạch sẽ của mình ôm lấy bàn tay đen đuốc, bẩn thỉu của nó, siết bọc tiền vào tay nó …
- Cháu đã trả tiền rồi nhóc à.. – Bà nói. trong thoáng chốc mà với nó mọi thứ như tối đen lại. Khoảng cách 1 tấm kính lại chợt trở nên xa vời tới thế…
- Không! Trả tiền cho tao! – Nó hét lên và lao vụt ra ngoài đuổi theo thằng Năm “liều”.
Bà béo gọi với nó cái gì đó khi nó đuổi theo thằng Năm, nhưng nó không nghe rõ và cũng không thể nghe rõ bởi nó cần lấy lại cục tiền kia, cục tiền để thực hiện giấc mơ của nó…
Thằng Năm liều chạy nhanh như sóc, nhưng nó cũng không kém, nó lì lợm bám theo thằng Năm tới mấy con phố trước khi dừng lại, thở hồng hộc khi dồn được thằng Năm ra một bãi phế thải.
- Trả tao đây! – Nó lau vụt đi dòng nước mắt trào ra, chảy dài trên gò má mình, cương quyết nói.
Thằng Năm cũng thở hổn hển, nhưng nó nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh và táo tợn của mình, cái tính cách mà một đứa trẻ 10 tuổi như nó đã bị buộc phải có để sinh tồn.
- Mày muốn ăn đòn à? – Năm “liều” gằn giọng.
Đứa bé hơi run run, nhưng với nó, lúc này không phải là lúc cho sự run sợ.
- Trả tao đây! – Nó cương quyết.
Năm “liều” không nói nhiều , nhanh chóng thụi cho nó một đấm vào ổ bụng . Nó đau đớn gục xuống và loạng choạng khi nhận 1 cái tát của thằng Năm .
- Thằng oắt này, còn muốn lấy lại không ? – Năm “liều” quát
Đứa bé bật khóc, nhưng nó không lùi lại mà lẳng lặng đứng dậy, lao vào Năm liều với tất cả sức mạnh của mình. Và cả hai đứa ngã dúi dụi xuống nền đất bẩn, quần nhau tơi tả… Giờ thì cái áo bông của nó đã rách bươm hết, nhưng nó chẳng còn quan tâm tới nó nữa, ngay cả những vết bầm mà thằng Năm liều đấm đá với nó cũng chẳng quan trọng nữa, nó chỉ biết dồn sức và tấn công đối thủ của mình. Năm “liều” tức tối, thụi nó vài cái trời giáng bằng cây gậy gỗ nó vớ được trên đất. Nhưng hôm nay nó chợt trở nên lì lợm vô cùng. Và, đột nhiên, nó, bằng tất cả những sức mạnh có thể, ôm chặt lấy Năm “liều”, cắn mạnh vào bả cánh tay đang cầm tiền của nó.
- Á.. bỏ tao ra ! – Năm “liều” rú lên đau đớn .
Nó dồn sức đập bôm bốp cái thanh gỗ vào lưng đứa bé. Nhưng đứa bé không bỏ ra. Nó nén đau mà cắn mạnh hơn nữa.
- Á… – Năm “liều” hét ầm ĩ – .. bỏ tao ra.. trả tiền mày đây.. bỏ tao ra.. – Nó quẳng vội cái cục tiền xuống đất.
Đứa bé nhận ra điều đó. Nó nhả tay thằng Năm ra mà ngã xoài xuống đất, bùn bắn cả lên mặt, nhưng bàn tay nó, siết chặt 30000 tiền lẻ của mình, sung sướng cười to. Năm “liều” ngay lập tức bỏ chạy với cánh tay rướm máu từ vết cắn sâu hoắm ..
Nửa tiếng sau, đứa bé quay lại cửa hàng bà béo. Lần này nó sẽ cẩn thận, nó sẽ không để bất cứ ai lấy mất số tiền này của nó nữa, nó phải thực hiện ước mơ của mình, chiếc bánh năm mới!
“Leng keng”.– cái chuông gió lại kêu lên lần nữa…
Bà béo quay lại và ngạc nhiên nhìn đứa bé, với bộ mặt thâm tím và quần áo dính đầy sình đất…
- Bà vẫn bán cho cháu chứ ạ? – Đứa bé lễ phép nói, giọng nó run lên vì lạnh, nhưng vô cùng cứng cỏi.
- Cháu.. – Bà béo ngạc nhiên.
- Cháu lấy lại được tiền rồi .. – đứa bé nhoẻn miệng cười – .. bà bán cho cháu cái bánh đó nhé… Tiền cháu gói trong giấy ni lông kĩ lắm, nó chỉ bẩn cái giấy bọc thôi, cháu cởi ra là sạch hết ý ạ.
Nói rồi, nó vội vã cởi sợi dây cuốn quanh bọc tiền của mình nhưng một đôi bàn tay ấm áp đã ôm lấy bàn tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét