Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Cô sống nhẹ nhõm, nhưng cứ cảm thấy như cuộc sống đã thiếu đi thứ gì đó. Dường như anh đã tan biến đi trong cuộc đời cô, những vấn đề khó khăn quanh việc cai thuốc cũng tan biến đi. Nhưng giờ đây, cứ mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.
Nhớ tha thiết những giây phút ngả đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc. Nhớ những lần anh tìm trăm phương nghìn kế để xua đi mùi khói thuốc ám quanh mình.
Cô bắt đầu điếu thuốc đầu tiên của mình như thế. Lúc ấy, nỗi nhớ anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn phòng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đã biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.
Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm chìm vào giấc ngủ.
Ngày nối ngày qua, cô không thể xa điếu thuốc lá nữa. Là nghiện thuốc, là yêu cơn ghiền ấy, tất cả cảm xúc không còn rõ rệt nữa. Cô chỉ biết là mình đã nghiện.
Một năm sau, họ gặp nhau bất ngờ ở góc phố. Như những người bạn cũ đã lâu không gặp gỡ, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đã gầy xanh đi rất nhiều, anh nhìn cô thương xót, đó có lẽ là vì lỗi lầm của anh.
Cô châm lên một điếu thuốc.
- Em hút thuốc? – Anh kinh ngạc nhìn cô.
- Vâng. Anh hút không? – Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói thuốc cho anh.
- Không, anh bỏ thuốc lá rồi!
- Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? – Cô kinh ngạc nhìn anh.
- Nửa năm trước, vì một người anh yêu.
Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yêu nhau, tha thiết như thế, chỉ hy vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một người yêu gặp sau đó nửa năm.
Cô cảm thấy mình đã thất bại hoàn toàn, trong đời, trong tình cảm.
Và cô im lặng ngồi hút hết những điếu thuốc còn lại.
- Và em, vì sao bây giờ em lại nghiện thuốc lá?
- Từ một năm trước, vì một người em yêu.
- Vậy… có phải vì em muốn giúp anh ta cai thuốc không? – Anh nghĩ đến một người nào đó đã đến thế chỗ mình trong đời cô. Hay đó là mình, một năm trước là lúc anh đòi chia tay.
Anh mở ví ra, đưa cô xem tấm ảnh nhỏ nhoi còn trong đó.
- Đây là người đã giúp anh cai thuốc, vì anh muốn được quay trở lại bên người đó!
Cô nhìn nhoà đi trong nước mắt, những giọt nước mắt to lăn xuống dọc theo gò má.
- Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc, có được không?
ANH BỎ THUỐC LÁ RỒI , VÌ 1 NGƯỜI ANH YÊU
Nghiện thuốc lá suốt nhiều năm, anh không tài nào bỏ được. Chỉ còn cách giấu người yêu hút vụng trộm. Cô đành bỏ qua, vờ như không biết người yêu vẫn lén lút “hôn môi” với những chiếc đầu lọc thuốc lá.
Có lúc bực quá, cô cũng cằn nhằn:
- Hút thuốc lá ngon không? – Cô nhíu mày hỏi.
– Không ngon lành gì cả, nhưng không thể không hút.
- Em và thuốc lá, anh chọn ai?
- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không thể ngừng yêu em.
Còn nhớ hồi mới quen nhau, anh hút thuốc nhiều kinh khủng. Cứ rảnh ngón tay ra là lại thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc thức đêm viết báo cáo thì càng khỏi nói, hút như đang tham gia cuộc thi hút thuốc lá nào đó. Cô thường ngạt thở, rát họng vì khói thuốc của người yêu.
Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi quán với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toa-lét một lúc châm điếu thuốc rồi vào ngay. Có lần vẫn bị bắt quả tang khi ai cũng ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá trộn với mùi nước hoa và nước tiểu của toa-lét công cộng, họ khẽ nhăn mặt.
Lần ấy, cô giận người yêu ghê lắm, cãi nhau to, chiến tranh lạnh suốt mấy ngày.
Có tối trời đẹp, trăng sao sáng lấp lánh, hai người bên nhau tận hưởng những giây phút lãng mạn của tình yêu, cô ngả vào lòng anh rồi… im bặt.
Anh cúi đầu xuống hỏi:
- Sao em tự dưng im ắng thế?
- Lúc nãy anh vừa hút thuốc lá à?
- Anh… à ừ… – Anh ấp úng.
Cô lập tức đẩy anh ra, đứng lánh sang một bên.
- Có một điếu thôi mà… anh không nói dối em! – Anh khổ sở cầu hoà.
- Sao anh không thể vì em mà b
Sao mình oai thế nhỉ” – Nó thầm nghĩ .
Phía ngoài kia, con đường ướt át và nhớp nháp bùn đất sau cơn mưa, từng dòng người đông dần lên. Không khí cuối năm đã ép họ ra khỏi để chuẩn bị cái gì đó cho ngày đầu năm mới. Siết chặt cái áo bông rách, cái áo phải lạnh lắm lắm mới dám đem ra mặc, đứa bé bước chân sáo trên vỉa hè. Chỉ cần băng qua một khu phố và một cái công viên nữa thôi là nó đã ở khu đường tàu, nơi hiệu bánh của bà béo đã in sâu vào trí nhớ của nó.
Khu phố hôm nay vui đến lạ, từng tốp, từng tốp người kéo nhau đi trong ngày cuối năm. Thậm chí ông Hoàng, thợ sửa xe,người bấy lâu nay luôn xua nó đi mỗi khi nó đến mời khách của ông mua báo còn gọi nó thật to:
- Này nhóc, hôm nay có bán báo không, ông mua cho!
Nó nhoẻn cười đáp lại :
- Không ạ! Nhưng mai cháu bán, ông mua cho cháu nhé!
- Được rồi, quỷ con ạ! – Ông Hoàng nói.
Thật lạ, trời lạnh biết bao mà nó lại cảm thấy lòng mình ấm lên. Nó còn vui hơn cả khi nhận được tiền bo khi bán báo cho mấy ông khách giàu có nữa, một niềm vui khó tả…
Đứa bé tung tăng như vậy cho tới công viên, nhưng cứ vài bước chân nó lại khẽ sờ xuống túi quần, nơi nổi cộm lên bọc tiền lẻ… một giấc mơ sắp thành hiện thực. Nó quyết định băng qua công viên thay vì đi vòng qua như mọi lần bởi hôm nay nó không mang báo, các chú bảo vệ sẽ không đuổi nó ra nữa.
- Đẹp quá! – Nó thốt lên.
Đây không phải là lần đầu tiên nó vào công viên này, nhưng sau mấy tháng chỉ nhìn công viên từ bên ngoài thì với nó, nơi này quả như thiên đường. Từng chùm bóng bay treo ngang dọc với những tua rua đủ màu sắc, rực rỡ phụt ra từ những cái ống thổi đan xen khắp nơi. Những con rồng, phượng và cả sư tử nữa được cắt tỉa thật gọn ghẽ từ những cái cây leo khiến nó hoa cả mắt lên mà theo dõi. Nhưng hơn hết là những “trò của nhà giàu”, đó là cách nó gọi những trò chơi người ta bày ra trong công viên mà nó chẳng bao giờ dám ước được thử coi sao cả , chúng hôm nay bị ngập bởi những tiếng cười đùa …
Nhưng rồi nó nhận ra đó là chỗ của những đứa bé cũng tầm nó thôi nhưng nó không thể nào bằng chúng được bởi nó không có những ông bố, bà mẹ với vòng tay ấm áp mỉm cười nhìn theo như thế.
Nó cảm thấy thật lạc lõng và hơn thế, là cảm giác cô đơn xiết bao…
Nó cũng từng có bố, có mẹ. Với nó, họ chỉ còn là kí ức lờ mờ nhưng không bao giờ tan biến. Nó vẫn nhớ hơi ấm khi mẹ ôm nó vào lòng, cho nó mặc chiếc áo chính tay mẹ may. Nó vẫn nhớ cái cảm giác khi bố đưa nó lên cổ, cõng nó đi trong một ngày đầy nắng… Phải chăng là lúc khác có lẽ nó đã khóc ngon lành rồi đấy nhưng hôm nay nó sẽ không khóc, không được khóc – nó tự nhủ – Hôm nay mình cũng có bánh năm mới cơ mà!
Và đôi chân nhỏ bé rồi cũng tới một con đường nhỏ nhưng thẳng tăm tắp bọc lấy những thanh sắt lạnh lẽo kéo dài chừng như vô tận. Nó đã từng hỏi là liệu cái đường sắt ấy rồi sẽ đến đâu nhỉ , đến chỗ bố mẹ nó được không.. Nó không biết , và có lẽ cả cuộc đời này nó cũng sẽ không thể nào biết .. Nhưng có một điều nó biết Kỷ niệm ba năm yêu nhau, họ hẹn nhau ra bãi biển kỷ niệm. Trên xe ô tô, bất ngờ cô sờ tay thấy một bao thuốc hút dở dưới khe ghế ngồi.
Cô không giận, như thể đã quen với việc ấy, nhưng cô giữ luôn bao thuốc. Anh sợ hãi nhìn người yêu, cô không có ý định trả bao thuốc cho anh.
- Anh hứa với em đi, anh hút nốt ba điếu cuối cùng trong bao thuốc này, rồi đừng hút nữa nhé!
Không nói nên lời, có điều gì cảm động dâng lên ăm ắp quanh đó. Anh chỉ biết cười ngượng nghịu, gật đầu.
Lúc ấy cho dù bắt anh lên rừng gươm, xuống biển lửa, anh cũng sẵn lòng.
Cô cũng biết bỏ thuốc lá đâu phải một sớm một chiều. Chỉ có điều, thấy người yêu không quyết tâm làm việc đó, cô muốn nghĩ cách giúp người yêu mình bỏ thuốc. Nào kẹo cai thuốc, thuốc đặc trị dứt cơn nghiện thuốc lá… cô đều cố mọi cách mà chẳng mang lại kết quả gì.
- Hay là em cũng học hút thuốc là, rồi em nghiện thuốc, rồi em sẽ cai thuốc làm gương cho anh?
- Ngốc lắm, có ai làm thế bao giờ!
- Biết đâu sẽ có tác dụng?
- Tại sao em lại phải ép mình làm cái điều chính em không muốn?
- Vậy làm thế nào để anh cai thuốc đây? – Cô lo lắng hỏi.
- Anh đã cố hết sức rồi! Ngốc ạ!
Vào giữa chợ đêm trung tâm thành phố, cô kéo anh vào hàng chụp ảnh Hàn Quốc, nhét đồng xu vào máy ảnh, rồi dán tấm ảnh nhỏ của mình vào ví anh:
- Lúc nào anh định bật diêm châm thuốc lá, anh hãy nhìn hình em!

Giằng co nhiều năm, anh phát chán vì việc cai thuốc như một bóng ma lởn vởn bao quanh họ, làm họ xung đột, giằng co, coi thường nhau, trách móc nhau, rốt cuộc, anh đề nghị chia tay nhau!
Họ cùng để nước mắt rơi suốt một đêm, sau khi gác máy điện thoại, tối hôm ấy. Anh chờ cô bỏ máy trước, rồi mới gác máy, kết thúc cuộc tình suốt mấy năm.
Cô sống nhẹ nhõm, nhưng cứ cảm thấy như cuộc sống đã thiếu đi thứ gì đó. Dường như anh đã tan biến đi trong cuộc đời cô, những vấn đề khó khăn quanh việc cai thuốc cũng tan biến đi. Nhưng giờ đây, cứ mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.
Nhớ tha thiết những giây phút ngả đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc. Nhớ những lần anh tìm trăm phương nghìn kế để xua đi mùi khói thuốc ám quanh mình.
Cô bắt đầu điếu thuốc đầu tiên của mình như thế. Lúc ấy, nỗi nhớ anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn phòng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đã biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.
Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm chìm vào giấc ngủ.
Ngày nối ngày qua, cô không thể xa điếu thuốc lá nữa. Là nghiện thuốc, là yêu cơn ghiền ấy, tất cả cảm xúc không còn rõ rệt nữa. Cô chỉ biết là mình đã nghiện.
Một năm sau, họ gặp nhau bất ngờ ở góc phố. Như những người bạn cũ đã lâu không gặp gỡ, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đã gầy xanh đi rất nhiều, anh nhìn cô thương xót, đó có lẽ là vì lỗi lầm của anh.
Cô châm lên một điếu thuốc.
- Em hút thuốc? – Anh kinh ngạc nhìn cô.
- Vâng. Anh hút không? – Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói thuốc cho anh.
- Không, anh bỏ thuốc lá rồi!
- Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? – Cô kinh ngạc nhìn anh.
- Nửa năm trước, vì một người anh yêu.
Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yêu nhau, tha thiết như thế, chỉ hy vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một người yêu gặp sau đó nửa năm.
Cô cảm thấy mình đã thất bại hoàn toàn, trong đời, trong tình cảm.
Và cô im lặng ngồi hút hết những điếu thuốc còn lại.
- Và em, vì sao bây giờ em lại nghiện thuốc lá?
- Từ một năm trước, vì một người em yêu.
- Vậy… có phải vì em muốn giúp anh ta cai thuốc không? – Anh nghĩ đến một người nào đó đã đến thế chỗ mình trong đời cô. Hay đó là mình, một năm trước là lúc anh đòi chia tay.
Anh mở ví ra, đưa cô xem tấm ảnh nhỏ nhoi còn trong đó.
- Đây là người đã giúp anh cai thuốc, vì anh muốn được quay trở lại bên người đó!
Cô nhìn nhoà đi trong nước mắt, những giọt nước mắt to lăn xuống dọc theo gò má.
- Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc, có được không?
Nếu mùa hè, họa tiết chim muông giàu màu sắc được ưa chuộng thì đến khi thu sang, các họa tiết cá tính, hầm hố như hổ báo, ngựa vằn, da rắn lại lên ngôi trên nền các chất liệu dày dặn như len, kaki, nỉ. Họa tiết này được các hãng thời trang Just Cavalli, Tom Ford, Giambattista Valli, Ermanno Scervinno  đặc biệt ưa thích dẫu rằng khá kén người mặc. Ngoài ra, một số hãng thời trang còn đưa hình ảnh cánh bướm và bọ cánh cứng những mẫu thiết kế áo khoác và váy. Uyển chuyển nhưng vẫn mạnh mẽ, quyến rũ đến mê hoặc đó là sức mạnh “tiềm ẩn”, tạo nên sự khác biệt giữa hoạt tiết động vật với những họa tiết khác.
 rong khoảng 48 đến 72 giờ tiếp theo, bão di chuyển theo hướng giữa Tây Tây Bắc và Tây Bắc, mỗi giờ đi được khoảng 15 - 20km.
Do ảnh hưởng của hoàn lưu bão, vùng biển phía Đông Bắc biển Đông từ sáng 12/8 gió sẽ mạnh dần lên cấp 8, cấp 9, sau tăng lên cấp 11, cấp 12, vùng gần tâm bão đi qua mạnh cấp 14, cấp 15, giật cấp 16, cấp 17. Biển động dữ dội.
Ngoài ra hồi 19h, vị trí tâm áp thấp nhiệt đới ở vào khoảng 12,7 độ Vĩ Bắc; 113,0 độ Kinh Đông, cách đảo Song Tử Tây (thuộc quần đảo Trường Sa) khoảng 200 km về phía Tây Bắc. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm áp thấp nhiệt đới mạnh cấp 6 (tức là từ 39 đến 49 km một giờ), giật cấp 7, cấp 8.
Dự báo trong 24 giờ tới, áp thấp nhiệt đới di chuyển chậm theo hướng Tây, mỗi giờ đi được khoảng 5km. Đến 19h ngày 12/8, vị trí tâm áp thấp nhiệt đới ở vào khoảng 12,8 độ Vĩ Bắc; 112,0 độ Kinh Đông, cách bờ biển các tỉnh Bình Định đến Khánh Hòa khoảng 280km về phía Đông. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm áp thấp nhiệt đới mạnh cấp 6 (tức là từ 39 đến 49 km một giờ), giật cấp 7, cấp 8.
Do ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, khu vực giữa Biển Đông (bao gồm cả vùng biển phía Bắc quần đảo Trường Sa) có gió mạnh cấp 6, giật cấp 7, cấp 8. Biển động. Vùng biển từ Bình Thuận đến Cà Mau và khu vực nam Biển Đông (bao gồm cả vùng biển phía Nam quần đảo Trường Sa) có gió mạnh cấp 5, có lúc cấp 6, giật cấp 7, cấp 8 và có mưa rào và dông mạnh. Biển động. Trong cơn dông cần đề phòng có lốc xoáy. Ở các tỉnh Nam Bộ và Tây Nguyên có mưa, mưa vừa, có nơi mưa to và rải rác có dông
Sáng 11/8, Ban Chỉ đạo PCLB TƯ, Ủy ban Quốc gia TKCN đã có Công điện số 45/CÐ-TƯ điện Ban chỉ huy PCLB các tỉnh, thành phố ven biển từ Quảng Ninh đến Phú Yên; Ban chỉ huy PCLB các bộ: Quốc phòng, Giao thông vận tải, Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Ngoại giao, yêu cầu: Tìm mọi biện pháp thông báo cho chủ các phương tiện đang hoạt động trên biển biết vị trí, hướng di chuyển và diễn biến của bão và áp thấp nhiệt đới để chủ động phòng tránh, thoát ra khỏi hoặc không đi vào vùng nguy hiểm. Khu vực nguy hiểm trong 24 giờ tới là vùng biển phía bắc vĩ tuyến 11, phía nam vĩ tuyến 16 và vùng biển đông bắc Biển Ðông.
Tùy theo diễn biến của bão và áp thấp nhiệt đới vùng nguy hiểm sẽ được điều chỉnh cho phù hợp. Theo dõi, kiểm đếm tàu, thuyền đang hoạt động trên biển, quản lý chặt chẽ việc ra khơi của các tàu thuyền và giữ thông tin liên lạc thường xuyên với chủ các phương tiện, đặc biệt đối với các tàu đánh bắt xa bờ để xử lý kịp thời các tình huống xấu có thể xảy ra. Duy trì lực lượng, phương tiện cứu hộ, cứu nạn để sẵn sàng ứng cứu khi có yêu cầu.
Do ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, các tỉnh Nam Trung Bộ đã có mưa. Ðể bảo đảm an toàn cho tàu, thuyền và ngư dân, Bộ Tham mưu Bộ đội Biên phòng đã có công điện chỉ đạo Biên phòng các tỉnh, thành phố ven biển từ Quảng Ninh đến Cà Mau và ba hải đoàn 18, 38, 48 chỉ đạo các công tác triển khai phòng, chống áp thấp nhiệt đới trên Biển Ðông. Bên cạnh đó, biên phòng tuyến biển các tỉnh từ Quảng Ninh đến Cà Mau phối hợp địa phương, gia đình chủ tàu, thuyền trưởng thông báo, kiểm đếm, hướng dẫn cho 47.760 phương tiện (206.340 người) biết vị trí, hướng di chuyển của áp thấp nhiệt đới, bão để chủ động di chuyển phòng tránh.
Theo Chi cục Thủy lợi Hà Nội, đến sáng 11/8 trên địa bàn thành phố còn hơn 7.000 ha đất sản xuất nông nghiệp bị ngập nước. Các đơn vị thủy lợi vận hành 178 trạm bơm, với 820 máy bơm, tổng lưu nước đạt gần 1,5 triệu m3/giờ để cứu lúa và hoa màu. Ðể bảo đảm việc tiêu úng kịp thời, Chi cục Thủy lợi Hà Nội đề nghị các quận, huyện, thị xã, các doanh nghiệp thủy lợi tiếp tục theo dõi chặt chẽ diễn biến tình hình khí tượng thủy văn; kiểm tra, rà soát các diện tích còn ngập úng để tổ chức vận hành công trình tiêu nước hợp lý, hạn chế tối đa bơm nước ra các trục tiêu đang ở mức báo động để tránh gây tràn, mất an toàn bờ các sông, trục tiêu như sông Nhuệ, sông Cầu Ngà, kênh Long Tửu...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét