Về đến nhà, ông nấu cơm cho chúng tôi ăn rồi dọn dẹp chỗ ngủ cho tôi. Nhưng đến khoảng chín giờ đêm thì hết giông. Bầu trời trong vô cùng và trăng sáng như ban ngày. Lúc đó, tôi thấy sốt ruột và đòi về. Tôi biết mẹ đang mong và lo lắng vô cùng vì không thấy tôi về, bởi hôm đó là thứ bảy. Thứ bảy nào tôi cũng từ nơi trọ học về nhà trừ khi bị đau ốm.
Ngày ấy không có điện thoại nên chẳng có cách gì liên lạc được với mẹ tôi. Thấy tôi đòi về, bố anh Thành không cho. Nhưng trăng càng sáng, tôi càng nhớ nhà và nhớ mẹ. Cuối cùng với sự kiên quyết và bồn chồn của tôi, bố anh Thành cho tôi về.
Tôi đã đứng ở bến đò trong đêm trăng sau cơn giông và gọi đò. Nhưng gọi mãi mà chẳng thấy đò đâu. Người chèo đò chắc chắn nghe thấy tiếng gọi nhưng chẳng ai thức dậy xuống bến chèo đò trong đêm khuya khoắt như vậy. Gọi mãi không được, tôi quyết định bơi qua sông. Tôi buộc quần áo và sách vở lên ghi đông xe đạp và bơi qua. Vì có nước nên tôi dễ dàng nâng chiếc xe đạp để khỏi ướt quần áo và sách.
Nước sông mát lạnh chảy qua người tôi. Dòng sông như rộng vô bờ trong đêm trăng tĩnh lặng. Khi tôi đang bơi lặng lẽ qua sông thì bỗng có một làn gió lạnh thổi qua người. Tôi bỗng thấy chiếc xe đạp nhẹ tênh như một đám bèo lục bình nổi trên mặt sông. Tôi có cảm giác ai đó nâng tôi lên. Và tôi bàng hoàng nhận ra trước mặt tôi có ai đó đang bơi nhẹ nhàng như lướt trên mặt sông.
Khi tôi vẫn còn bàng hoàng thì người bơi trước tôi từ từ quay lại. Tôi rùng mình buốt lạnh. Một gương mặt thiếu nữ hiện ra. Ma sông! Tôi khẽ kêu lên. Lúc đó tôi không kịp phản ứng gì cả. Tôi nhìn như mất hồn gương mặt con ma thiếu nữ ấy. Một thoáng sau, tôi nghĩ có lẽ do mình bị ám ảnh về câu chuyện ma sông bà kể suốt những năm tháng ấu thơ nên rơi vào trạng thái hoang tưởng.
Tôi ngụp xuống sông, hy vọng nước lạnh làm tôi tỉnh lại. Nhưng con ma sông vẫn ở trước mắt tôi và tôi vẫn không sao rời khỏi gương mặt kỳ lạ nhưng quyến rũ đến kinh hoàng của con ma ấy.
Khi lên đến bờ, tôi vứt chiếc xe đạp ở sát mép nước, chạy thật nhanh lên bãi sông và quay lại. Con ma đang đứng sát mép sông nhìn tôi. Đến lúc đó, đầu óc tôi có vẻ tỉnh táo hơn. Câu chuyện về con ma sông mà bà tôi kể vụt qua đầu tôi nhưng vô cùng đầy đủ. Tự nhiên tôi bước mấy bước về phía con ma sông và thì thầm: “Đừng hại tôi, để tôi về với mẹ tôi”. Hình như tôi thấy con ma sông xúc động. Rồi con ma sông từ từ chìm xuống sông và biến mất.TAND tỉnh Quảng Ninh vừa đưa ra xét xử vụ án hình sự bị cáo Ngô Tuấn Dũng (SN 1974, trú tại Trương Mỹ, phường Phạm Ngũ Lão – TP Hải Dương), nguyên thiếu tá Phòng Cảnh sát Giao thông Bộ-Sắt thuộc Công an tỉnh Hải Dương, phạm tội hiếp dâm nữ doanh nhân Vũ Thị Kim Luyến (SN 1980, trú tại xã Minh Tân, huyện Kinh Môn – tỉnh Hải Dương).
Theo cáo trạng của Viện KSND tỉnh Quảng Ninh, trong quá trình làm nhiệm vụ, bị cáo Dũng có quen biết chị Luyến.
Đến trưa 29/8/2012, đang hát karaoke cùng bạn ở nhà hàng Long Hải ở thị trấn Mạo Khê, huyện Đông Triều – tỉnh Quảng Ninh thì Dũng, lúc này đang là thiếu tá CSGT thuộc Công an tỉnh Hải Dương, đã điện thoại cho chị Luyến mời đến hát nhưng nữ doanh nhân này từ chối.
Ít phút sau, Dũng lại gọi điện xin chị Luyến cho một chuyến xe để chở Dũng từ thị trấn Mạo Khê về đội CSGT ở huyện Chí Linh – tỉnh Hải Dương. Chị Luyến đã đồng ý và đi xe ô tô Toyota Fortuner biển kiểm soát 34M-2858 từ Kim Tân, huyện Kinh Môn đến nhà hàng Long Hải.
Đến nơi, chị Luyến vào hát được 4-5 bài thì mọi người ra về. Dũng bảo để Dũng cầm vô lăng và chị Luyến đã đồng ý ngồi bên ghế phụ. Trên đường, Dũng liên tiếp rủ chị Luyến vào nhà nghỉ ở ven đường để “tâm sự” nhưng bị từ chối.
Khoảng 16 giờ 30 phút cùng ngày, khi đến thôn Đạm Thủy, xã Thủy An, huyện Đông Triều, Dũng lái xe thẳng vào khu vực sân nhà nghỉ Hương Lan và bảo chị Luyến lên phòng để quan hệ tình dục. Lần nữa bị từ chối, Dũng liền khóa cửa xe ô tô rồi nhoài người từ ghế lái sang ghế phụ đè lên người chị Luyến.
Sau đó, Dũng dùng tay hất váy chị Luyến lên rồi xé rách quần ren, quần nịt bụng của chị Luyến và đẩy ghế phụ ngã xuống. Khi chị Luyến kêu cứu và đẩy Luyến ra ngoài thì Dũng liền gí tay vào bên mang tai đe dọa: “Nằm yên không tao bắn chết”.
Sợ hãi tưởng thật nên chị Luyến không dám chống cự để mặc Dũng thực hiện hành vi giao cấu. Lúc này, chị Nguyễn Thị Ngọc, là nhân viên nhà nghỉ Hương Lan, đi đổ rác nhìn thấy Dũng đang đè lên người chị Luyến nhưng nghĩ rằng đôi nam nữ yêu nhau đang “quan hệ”.rịnh Vi cảm thấy vô cùng trống trải, niềm vui vô bờ bến giờ đây đã biến thành nỗi buồn khó tả. Lâm Tĩnh nói dạo này anh khá bận, không thể ra ga đón cô khi cô đặt chân đến thành phố G, cô không giận anh, bởi Trịnh Vi biết chắc chắn Lâm Tĩnh có việc gì đó rất quan trọng mới không thể bớt chút thời gian đi đón mình. Đợi anh hết bận, chắc chắn anh sẽ liên lạc với mình ngay. Nhưng đã mấy ngày trôi qua, không những anh không đến tìm cô, mà ngay cả khi cô chủ động gọi điện cũng không tìm được anh.
Cô bạn cùng phòng tên Tiểu Bắc bước đến, vỗ nhẹ vào lưng Trịnh Vi: “Đồng chí Trịnh Vi, rốt cuộc là đồng chí định gọi điện hay không? ” Đề nghị đồng chí cho chỉ thị rõ ràng, tôi muốn gọi điện thoại về nhà”.Trịnh Vi rầu rĩ nhét điện thoại vào tay Tiểu Bắc: “Gọi đi, gọi đi, thích gọi bao lâu thì gọi”. Cô giả vờ không nhìn thấy, cô bạn Lục Nha ở giường đối diện và cô bạn Trác Mĩ đang cắn hạt dưa đưa mắt nhìn nhau không biết phải làm thế nào. Trịnh Vi buồn bã quay về giường mình, thẫn thờ nhìn lên trần màn.
Không rõ Lâm Tĩnh đang bận việc gì nhỉ? Nghỉ hè anh không về nhà, bây giờ gọi điện đến kí túc xá thì anh không có ở phòng, Trịnh Vi nhờ bạn cùng phòng anh ghi lại số điện thoại của mình cho anh, nhưng cũng không thấy anh gọi lại. Rõ ràng, hai ngày trước khi lên tàu Trịnh Vi còn nói chuyện với anh sẽ đưa cô đi chơi khắp nơi, ăn hết những món ăn vặt ở đây, cả tiếng cười của anh vẫn ngầm chứa vẻ yêu chiều và độ lượng mà cô vốn đã quen thuộc từ lâu.
Nhưng bây giờ, Trịnh Vi không quên lời giao hẹn giữa hai người, còn Lâm Tĩnh lại mất tăm mất dạng. Lẽ nào cô gọi nhầm điện thoại ư? Không thể? Số điện thoại đó cô còn có thể đọc ngược làu tàu, vả lại cậu bạn nhấc điện thoại cũng biết Lâm Tĩnh, chỉ có điều trả lời là anh không ở phòng mà thôi.
Không có ở phòng, không có ở phòng, lúc nào cũng không có ở phòng! Lại còn nói mình là sinh viên gương mẫu, không biết biến đi chốn nào chơi bời rồi! Trịnh Vi bực bội nghĩ, đơi sau khi gặp được anh ta, chắc chắn phải cho anh ta một bài học mới được.
“Sao vậy? ” Trịnh Vi, vẫn chưa liên lạc được với anh Lâm Tĩnh của cậu à? ” Cô bạn Duy Quyên từ nãy đến giờ vẫn đang nằm trên giường đọc sách cười trêu Trịnh Vi, Trịnh Vi “ờ” một tiếng rồi không nói gì thêm, quay người vào trong giả vờ ngủ.
Lúc này, vừa kết thúc đợt học chính trị kéo dài một tuần dành cho sinh viên mới nhập trường. Sáu cô gái trong phòng 402 đã quen hết nhau, họ đều là tân sinh viên. Người đang gọi điện thoại là Chu Tiểu bắc, một cô gái sống ở vùng Đông bắc, học Cơ khí tự động hóa, cô có một mái tóc cắt ngắn hơn cả con trai, nói tiếng phổ thông không chuẩn, không bao giờ mặc váy, tính tình sôi nổi, bốc đồng, khá giống tính Trịnh Vi. Nằm đối diện với Trịnh Vi là Trác Mĩ, đó là cô gái sống ở thành phố này, học ngành Điện tử, sở thích duy nhất là ăn và ngủ, mục tiêu của cô là sống một cuộc sống như những chú ỉn - Trịnh Vi cảm thấy cô bạn đã tiến gần đến mục tiêu của mình. Giường trên của Trác Mĩ là Lê Duy Quyên - cô bạn vừa hỏi Trịnh Vi, người thành phố Khai Phong tỉnh Hà Nam, học ở Học viện Quản lí. Trường Đại học G từ trước đến nay luôn nổi tiếng trong lĩnh vực kĩ thuật, riêng các ngành kinh tế và văn sử mới được mở vài năm gần đây, nên sinh viên tuyển vào cũng không nhiều, vì thế Duy Quyên là cô bạn duy nhất trong phòng học ngành xã hội. Tính của Duy Quyên khá chỉn chu, bình thường nói chuyện và làm việc luôn chu đáo, Trịnh Vi không thích cô bạn này lắm, cô cảm thấy Duy Quyên chỉ giả vờ nghiêm chỉnh, tính cách này không hợp với cô. Chỉ có điều Duy Quyên lại rất thích nói chuyện với Trịnh Vi, không có việc gì cũng trêu cô vài câu. Giường trên của Tiểu Bắc là Lục Nha, nhà cô bạn này ở một huyện gần thành phố G. Lục Nha cũng học cơ khí, cùng lớp với Tiểu Bắc, đó là một cô gái thật thà sống yên phận, chuyện gì mọi người đã ủng hộ, cô cũng không phản đối, mọi người cảm thấy vui cô cũng thấy vui. Cuối cùng là cô bạn Nguyễn Quản nằm giường trên của TV, vừa nghĩ đến cô bạn này thì đúng lúc cô ấy đẩy cửa bước vào.
Tiểu Bắc vừa gọi điện thoại xong, thấy Nguyễn Quản bước vào bèn cười nói: “Người đẹp, đi đâu mà suốt cả tối vậy? ”
“Đi dạo thôi”. Nguyễn Quản trả lời.
Trịnh Vi đang quay mặt vào tường, cô thầm nghĩ, người như thế mà còn suốt ngày đi dạo quanh trường, không phải là cố tình thả mồi bắt bóng thì còn cái gì nữa?
Không thể trách Trịnh Vi có thành kiến với cô bạn giường tầng trên, tự cổ văn nhân vốn khinh nhau, mỹ nhân lại càng như vậy. Mặc dù Trịnh Vi không phải là tuyệt mỹ giai nhân, nhưng từ nhỏ cô cũng biết mình không đến nỗi, ở trong ngôi trường mà “Hòa thượng” chiếm số đông này lại càng có giá hơn. Cô nhớ lại ngày đầu tiên đến nhập học, sau khi làm xong mọi thủ tục, đứng bóng mát dưới bóng cây đã nghe thấy người đứng đó cách cô không xa gọi lớn: “Này, người đẹp! ” Lúc đó cô khấp khởi mừng thầm, nghĩ bụng: Mấy anh chàng sinh viên này, ít trải sự đời quá. Đang định quay đầu lại để họ được nhìn chính diện, thì thấy ánh mắt của họ đã lướt qua cô và xoáy thẳng vào một cô gái đang từ phía sau cô đi lên. Nên tả thế nào nhỉ? Ngay cả Trịnh Vi từ trước đến nay luôn tự đánh giá cao mình cũng không thể không thừa nhận, ánh mắt của đám sinh viên nam lúc này đây lướt qua cô và dừng lại ở tâm điểm khác cũng là điều có lí. Người đẹp, chắc chắn là người đẹp! Các nét trên gương mặt của cô gái đang đi tới đều rất xinh xắn, dáng người dong dỏng cao, phong cách nổi bật. Nhìn người ta ngực ra ngực, eo ra eo, mông ra mông, ngay cả dáng đi cũng toát lên vẻ duyên dáng, thanh thoát, thảo nào mà Lão Trương vừa nãy còn cười duyên với cô, giờ cũng quay ngoắt 180 độ, ánếu nói lần gặp tình cờ này chỉ là một khúc dạo đầu không được vui vẻ lắm, thì ngay buổi chiều của buổi học đầu tiên, Trịnh Vi phát hiện thấy cô gái xinh đẹp mà mình gặp trên đường bước vào phòng 402, sau khi chào hỏi mọi người, cô bạn liền leo lên chiếc giường trên đầu Trịnh Vi với một tư thế rất duyên dáng, ngay lập tức Trịnh Vi cảm thấy đây thực sự là một cơn ác mộng.
Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, Trịnh Vi đứng trước gương trong nhà tắm và tự an ủi mình - mẹ kế của nàng Bạch Tuyết cũng xinh đẹp, nhưng hoàng tử chỉ thích nàng công chúa nhỏ đáng yêu. Truyện kể rằng tóc nàng Bạch Tuyết đen như gỗ mun, da trắng như tuyết, mắt sáng như sao, đó không phải là cô - Trịnh Vi đó sao? Có thấy Andersen nói gì đến chuyện người nàng Bạch Tuyết trước sau như một đâu? Gương thần ơi gương thần, ai là người đáng yêu nhất trên thế gian? Đó chính là ta, chình là ta, chính là ta!
“Mẹ kế” của nàng Bạch Tuyết tên là Nguyễn Quản, một cái tên khó gọi biết bao, người có tên là Nguyễn Quản này không những không phải là người ngực to, não bé như Trịnh Vi mong muốn, mà còn thi đỗ vào khoa Xây dựng - Học viện Công trình Kiến trúc của trường Đại học G với số điểm khá cao (rất không may là lại cùng lớp với Trịnh Vi ), tính tình cũng không ghê gớm như Trịnh Vi tưởng tượng, mấy ngày sống cùng nhau, ai cũng thấy cô là một người hòa nhã dễ gần, nhưng Trịnh Vi vẫn không thể gần được cô bạn cùng phòng này.
Dĩ nhiên, tâm trạng không vui của Trịnh Vi cũng không ảnh hưởng gì đến việc đám sinh viên nam trong lớp xây dựng hai khóa XX reo hò phấn khởi, ai cũng nói con gái trường G phần lớn là khủng long, con gái khoa Xây dựng còn được mệnh danh là đại khủng long. Không ngờ ngay trong buổi nhập học mọi người đã đồn nhau có hai cô gái rất bắt mắt, một cô duyên dáng xinh đẹp, một cô xinh xắn đáng yêu, cả hai đều rơi vào lớp Xây dựng hai của bọn họ, là hai trong bảy cô gái của lớp. Thế nào được gọi là kì tích? Đây chính là kì tích! Đây không những là tin vui đối với toàn thể sinh viên nam lớp Xây dựng hai khóa XX, mà còn là niềm tự hào của khoa xây dựng, từ trước tới nay sinh viên nam khoa xây dựng luôn phải hạ mình để lấy lòng con gái khoa khác, nay đã có cơ hội nở mày nở mặt với cả trường.
Đúng là vật hợp theo loài, người hợp theo nhóm, các cô gái xinh đẹp cũng thích tụ lại một nơi. Như lời của Tiểu Bắc thì mỹ nữ cũng phải có đất, phòng 402 đã có được diễm phúc là cô còn lại mặc dù không quá nổi bật nhưng cũng không đến nỗi. Lục Nha mặt mũi sáng sủa; Trác Mĩ có các nét khá giống với con gái vùng Giang Tô, Chiết Giang, tiểu bắc mặc dù ăn mặc đơn giản nhưng ngũ quan đoan chính; ngay cả Duy Quyên vốn là cô gái giản dị nhất nhưng nhan sắc cũng không hề khiêm tốn. Như thế, điểm tổng đã vượt hẳn so với điểm trung bình của các phòng kí túc xá nữ khác ở trường G, dù không phải là khoáng hậu thì cũng là vô tiền, thường xuyên có một số nam sinh ở ki túc xá nam đối diện cất giọng sang: “Này 402, hãy nhìn bên này…”
Có con gái nào không thích được con trai nâng niu? Đầu tiên là đề nghị của Trác Mĩ: “Hay sáu người phòng ta gọi là Sáu đóa Kim hoa? ”
Tiểu Bắc phản đối đầu tiên: “Gì mà hoa với lá, quê chết đi được, nếu là tớ thì tớ gọi là Lục đại Kim Cương, nghe rất oai”.
“Thôi đừng cãi nhau nữa, gọi là Lục đại Mỹ Nữ đi! ” Đây là gợi ý của Trịnh Vi, mọi người đều ồ lên.
Lục Nha chẳng có ý kiến gì, Duy Quyên không thích tham gia vào những việc chán ngắt như thế, cuối cùng Nguyễn Quản mới chậm rãi lên tiếng quyết định: “Gọi là Lục đại Thiên Hậu đi! ”
Trịnh Vi và Tiểu Bắc cười khúc khích: “Xí, Lục đại Thiên Hậu, so với Tứ đại Thiên Vương còn dư ra hai người, nghe được đó, quyết định như vậy nhé! ”
Tối đến, sau khi tắt đèn, cũng như bao cô gái ở các phòng khác, Lục đại Thiên Hậu thích mở cuộc tọa đàm nói chuyện trên trời dưới biển, Trịnh Vi và Tiểu Bắc là chủ lực đưa ra các chủ đề, thường là bắt đầu từ việc thảo luận bí sử của các nhà lãnh đạo, sau đó kết thúc bằng chủ đề bánh bao của nhà ăn. Thỉnh thoảng Nguyễn Quản cũng xen vào đôi câu, cô không hay nói nhưng nói câu nào thâm thúy câu ấy, Lục Nha chỉ cười góp vui, Trác Mĩ thì ngủ say đến mức sét đánh ngang tai cũng không hay biết, chỉ có Duy Quyên thỉnh thoảng nói câu: “Muộn quá rồi, ngủ đi, đừng nói chuyện nữa”.
Tối hôm nay - buổi tối mà lần thứ ba Trịnh Vi không gọi được điện thoại cho Lâm Tĩnh, cuộc thảo luận vẫn đang tiếp tục, không ngờ Duy Quyên khơi mào, cô nói: “Mọi người khai thật ra nhé, ai đã có bạn trai rồi, ai chưa có nào? Tớ chưa có đâu”.ái Tuấn không bao giờ giận cha lâu được. Giọng nói ngọt ngào của ông, thái độ mềm mỏng nhưng cả quyết của ông, quyết định nhanh nhẹn và dứt khoát nhưng không bao giờ sai lầm là những gì đã giúp ông thành công trong chốn thương trường. Chàng đã học được từ ông những điều đó nhưng để đạt được đẳng cấp của ông, của một nhà doanh nghiệp mà tiếng tăm lừng lẫy, chàng còn phải cố gắng rất nhiều.
Công ty mà ông Thế Bảo để lại cho con trai là một công ty đồ sộ và càng lúc càng phát triển tại Đài Loan. Từ lúc tốt nghiệp ngành thương mại từ nước ngoài về, Thái Tuấn đã chính thức thừa kế công ty này. Chàng đã ở cương vị giám đốc mười lăm năm nay, một khoảng thời gian khá dài và từ một chàng sinh viên trẻ tuổi, Thái Tuấn đã trở thành một người đàn ông đứng tuổi thành đạt. Năm nay đã trên bốn mươi nhưng Thái Tuấn trẻ hơn tuổi của mình rất nhiều. Tuy thành công trên thương trường nhưng về phương diện tình cảm, Thái Tuấn vẫn có nhiều lận đận. Vợ của Thái Tuấn đã qua đời từ lâu vì một cơn bạo bệnh, để lại cho chàng hai đứa con, một trai và một gái. Cả hai đều đang học đại học, hiếu thảo với cha nhưng cũng gây cho Thái Tuấn không ít phiền muộn và rắc rối khi chúng nhất định không chấp nhận Thục Lan, người đàn bà mà chàng muốn tục huyền. Và điều này bắt nguồn từ một câu chuyện khá dài. Thật ra, Cẩm Loan, người mà Thái Tuấn cưới làm vợ trước đây, không phải do chàng chọn lựa mà do sự sắp đặt của gia đình. Thái Tuấn, Cẩm Loan và Thục Lan là bạn học cùng lớp với nhau từ thời trung học. Cả ba đều xuất thân từ những gia đình giàu có. Lúc đó Thái Tuấn được biết đến như một chàng trai đa tài nhất trường còn Thục Lan thì bạn bè cùng trường đặt cho cái danh hiệu hoa khôi. Cẩm Loan lúc đó chỉ ở mức trung bình về mọi mặt nên dĩ nhiên khi chọn lựa người yêu, Thái Tuấn đã hướng về phía Thục Lan. Khi họ tốt nghiệp trung học thì trùng hợp thay, ba người đều được gia đình cho du học tại Hoa Kỳ. Thái Tuấn và Thục Lan chọn ngành thương mại còn Cẩm Loan chọn ban văn chương. Tuy cùng học chung dưới một mái trường, nhưng tình cảm Thái Tuấn dành cho Thục Lan rất nồng nàn trong khi chàng chỉ xem Cẩm Loan như một người bạn đơn thuần. Cẩm Loan thầm yêu Thái Tuấn nhưng không dám ngỏ vì biết tình cảm của chàng đã trao trọn cho Thục Lan. Đến khi ba người tốt nghiệp trở về Đài Loan thì gia đình Thục Lan lại đang trong thời kỳ xuống dốc. Công ty của cha Thục Lan vì một thương vụ lớn bất thành mà phải khai phá sản. Nợ nần chồng chất, lúc đó cha mẹ Thục Lan ép con gái mình phải ưng một người đàn ông lớn hơn nàng mười tuổi làm chồng. Gia đình của người này rất có thân thế ở Đài Loan, gia sản thì tiền muồn bạc bể nên cha mẹ Thục Lan xem hôn nhân của con gái là phương cách duy nhất để vực dậy gia đình của họ. Nhưng đám cưới diễn ra không bao lâu thì hai ông bà qua đời trong một tai nạn xe cộ. Từ đó Thục Lan phải sống trong sự quản thúc gắt gao của người chồng giàu có nhưng nghiêm khắc và hay nghi kỵ. Chính sự ghen tuông vô lý của ông ta đã làm cho cô gái xinh đẹp này phải trải qua những ngày đau thương, thống khổ. Bản tính yếu đuối, Thục Lan bị chồng hà hiếp, áp bức nên nàng đã nhiều phen phải nhỏ lệ khóc thầm. Nhưng điều làm nàng đau khổ nhất là mối lương duyên giữa nàng và Thái Tuấn không thành. Vì chữ hiếu và đứng trước sự suy sụp của gia đình, Thục Lan không còn chọn lựa nào khác là phải vâng lời cha mẹ. Về phía Thái Tuấn thì cũng đau khổ không kém. Sau khi tình yêu của hai người tan vỡ vì đám cưới bất ngờ của Thục Lan, Thái Tuấn trở thành bi quan, chán nản. Nhưng với trách nhiệm thừa kế công ty của cha đặt nặng trên vai, Thái Tuấn cố gạt bỏ tình riêng để hoàn tất những gì mà cha chàng đã giao phó. Vì cha mẹ của Thái Tuấn và cha mẹ của Cẩm Loan là bạn thâm giao từ trước lại có nhiều lĩnh vực mà hai bên hùn hạp chung trong thương trường nên việc kết thành thông gia đều được hai bên xem trọng. Sau khi Thục Lan đi lấy chồng, Thái Tuấn không còn chú ý đến bất kỳ người phụ nữ nào khác, vì vậy mà việc ai trở thành vợ chàng đều không quan trọng, bởi vì đối với chàng, ngoại trừ Thục Lan, những người đàn bà khác đều cũng giống nhau. Thế là một đám cưới lớn được tổ chức rình rang với sự tham gia của hầu hết những thương gia vai vế của Đài Bắc. Cẩm Loan trở thành vợ của Thái Tuấn, tuy lấy được chàng làm chồng nhưng nàng vẫn không chiếm được trái tim chàng, và điều này khiến cho Cẩm Loan trở nên thù hận Thục Lan, người phụ nữ mà Cẩm Loan xem như khắc tinh của đời mình từ thời còn trung học. Mà quả vậy, khi xuất hiện bên cạnh Thục Lan, hình ảnh của Cẩm Loan bị lu mờ một cách đáng thương, cả chàng trai mà Cẩm Loan yêu thương nhất cũng bị Thục Lan chinh phục và đây là điều làm cho Cẩm Loan cay cú nhất. Vì vậy khi vướng vào căn bệnh ung thư không thể nào chạy chữa, lời trối trăn cuối cùng của Cẩm Loan đối với hai người con là: Bất cứ người đàn bà nào cũng có thể trở thành mẹ kế của chúng sau này ngoại trừ Thục Lan. Hai đứa con khóc lóc trước linh cữu của mẹ và hứa sẽ vâng lời, từ đó lời dặn dò của người mẹ đã được hai con xem như một di huấn không thể bất tuân. Gia đình của Thái Tuấn trở thành quạnh hiu sau cái chết của Cẩm Loan còn về phía Thục Lan cũng có những biến chuyển dồn dập xảy ra khiến nàng trở lại tình trạng độc thân. Có rất nhiều giai đoạn được thêu dệt về nàng và chồng nàng nhưng bí mật thì vẫn khép kín vì gia đình chồng của Thục Lan có nhiều thân thế ở Đài Bắc, báo chí không dám đăng tin rùm beng vì lo sợ bị trù dập. Chính cái tên Thục Lan cũng không phải là tên của nàng thời còn con gái nhưng sau một tai nạn kinh hoàng, Thục Lan đã thay đổi tên họ để chấm dứt cái quá khứ buồn đau cũ. Sống một mình không còn bị ai ràng buộc và áp bức, Thục Lan quyết định sử dụng kiến thức của mình để chứng tỏ phụ nữ trong thời đại tân tiến vẫn có thể tạo nên sự nghiệp như nam giới. Từ một văn phòng nhỏ với vài nhân viên giúp việc, những nỗ lực của ThụCuối cùng, việc đen tối phải đến đã đến, cô bị tên hải tặc vật ra hành hạ một cách tàn bạo không chút gượng nhẹ xót thương. Sau khi thỏa mãn thú tính chán chê, một tên khác tiếp tục lao vào, rồi lại một tên khác nữa cũng hăm hở dày vò thân xác của cô lúc bấy giờ đã trở nên quá đỗi bầm dập và đau đớn cho đến khi, cô không còn sức chịu đựng thêm những cực hình nhục thể, thì linh hồn cô đành lìa khỏi xác, trút hơi thở cuối cùng trong màn đêm đen hoang lạnh, văng vẳng bao nhiêu tiếng người gào thét khóc than.
Trước khi vĩnh viễn lìa trần, Trâm - tên người con gái vắn số - không quên để lại một tia nhìn tuy yếu ớt song tràn đầy oán hận về phía người thanh niên tên Ðức khiến cho anh ta luôn luôn bị ám ảnh triền miên mãi cho đến suốt những năm tháng sau này.
Sau khi hả hê cướp bóc, giết chóc dã man và hãm hại những người tỵ nạn xa cơ vô tội, bọn cướp biển xua đuổi những người còn sống sót sau cơn kinh hoàng trở lại con thuyền nhỏ của họ và ném theo cho vài "can" dầu cùng một ít lương khô vặt vãnh, chúng quay mũi tàu phóng đi mất hút trong lòng biển đêm đầy gió lộng.
Ít ngày sau, chiếc thuyền nhỏ bé như chiếc lá lênh đênh của đám người vượt chết ra đi tìm tự do may mắn trôi dạt đến được một dàn khoan dầu, họ được tiếp cứu và được đưa tới một trạm tiếp nhận thuộc phía bắc quần đảo Mã Lai. Khoảng một năm sau, đám người này được phân tán nhận cho đi định cư tại các quốc gia đệ tam. Riêng người thanh niên tên Ðức được một cơ sở thiện nguyện Hoa Kỳ nhận cho anh vào Mỹ.
Bước chân lưu lạc của Ðức nổi trôi theo dòng đời. Anh sớm ý thức được thân phận đơn lẻ của mình nơi xứ lạ quê người, tứ cố vô thân, không một ai là bà con ruột thịt. Ðức vùi đầu vào việc trau dồi Anh ngữ cho đến khi chấm dứt thời hạn thụ hưởng trợ cấp xã hội thì anh cũng vừa vặn học xong nghề điện tử, kiếm được công ăn việc làm với đồng lương khiêm tốn, thăng tiến dần theo năm tháng. Nhờ vậy, Ðức đã sớm ổn định được cuộc sống cá nhân, lại có dư điều kiện để viện trợ kinh tế đều đặn cho gia đình còn ở lại quê nhà.
Những tưởng cuộc đời thường nhật của một thanh niên tỵ nạn mẫu mực như Ðức được vậy kể cũng đã tạm yên nếu thỉnh thoảng anh không bị nỗi ám ảnh kinh hoàng về tấn bi kịch hải tặc diễn ra trên biển đông năm nào với đôi mắt lạc thần van lơn của người con gái tên Trâm cùng cái chết thảm thiết đau lòng, khiến anh không thể nào nguôi ngoai quên lãng. Luôn luôn Ðức cảm thấy vô cùng khiếp sợ bối rối cộng thêm niềm tiếc hận mỗi khi mường tượng lại từng chi tiết trong thảm kịch này. Nhất là ánh mắt đáng thương đầy tuyệt vọng van nài của cô gái đẹp đẽ năm xưa, dường như có một ma lực huyền bí nào đó vẫn cố tình đeo đuổi, ám ảnh và trách cứ trong tâm tư hằng ngày.
Ðã bao đêm từ khi được rời đảo định cư tại xứ này, Ðức chập chờn thao thức hoặc choàng tỉnh giấc sau những cơn ác mộng nặng nề với hình ảnh bi thương quằn quại của người con gái khốn khổ trong đôi tay hoang dại của bầy cướp biển hung bạo cùng với ánh mắt kinh hoàng lạc thần của Trâm đến nỗi, anh có cảm tưởng nàng đang lẩn khuất đâu đây, và chừng như nàng vẫn bám sát theo anh đêm ngày và thường xuất hiện trong anh với những giấc mơ đầy kinh dị, không thể nào tẩy xóa và có thể quên đi trong đời, cho đến một ngày, giống như một người thua cuộc, Ðức không còn đủ nghị lực để duy trì sự bình yên sáng suốt trong tâm não. Anh cảm nhận như thấy có niềm hối hận vô bờ, tâm tư anh mỗi ngày một thêm hoang mang ray rứt và ý thức rõ ràng anh thật đáng tội ươn hèn trước khổ nạn của những đồng bào ruột thịt và của người con gái tên Trâm. Nhưng giờ đây, anh không biết phải làm gì để xua tan nỗi niềm ăn năn tiếc hận của một người thanh niên không chu toàn nghĩa khí đàn ông trước thảm cảnh bi thương.
Ðức hay ngao ngán thở dài, anh lắc đầu xua đuổi những ý nghĩ đen tối quấy nhiễu tâm thức của anh và thường đổ vấy cho số phận đã an bài, rồi âm thầm cầu nguyện cho oan hồn người con gái đẹp mà anh vẫn còn thầm yêu trộm nhớ đã bị uổng tử năm xưa để nàng được sớm siêu thăng tịnh độ trong cõi ta bà.
Nhưng sau cùng, tự nhiên Ðức trở nên một người không còn lý trí. Mọi sinh hoạt của anh trở nên xáo trộn bê trễ rồi anh tự ý bỏ ngang công việc đang làm, đi lang thang như người hành khất, miệng lảm nhảm những lời lẽ vô nghĩa không đâu. Tia mắt của anh dại đi như kẻ mất hồn. Khốn thay! Anh lại không có lấy một người thân thiết để mà nhắc nhở hoặc chạy thày chạy thuốc cho anh, săn sóc giúp đỡ anh có được những bữa cơm độ nhật qua ngày. Tình trạng đó diễn tiễn mỗi ngày một thêm trầm trọng, Ðức đói khát triền miên rồi dần dần mất hết trí khôn. Thân thể của anh sa sút não nề, không còn giữ được chút phong độ khi xưa, sắc khí anh trở nên xanh xao ốm yếu lạ thường. Quần áo tóc tai anh bờm sờm rách rưới tả tơi và hôi hám đến lợm người, không ai chịu nổi mùi xú uế thoát ra từ áo quần thân thể của anh. Ðức thường lom khom lầm lũi bước những bước chân chuệnh choạng yếu ớt lê lết đến những ngõ ngách vắng người và tìm đến nơi có những thùng chứa rác để bươi móc tìm tòi miếng ăn. Gặp được bất cứ cái gì có thể nhai được trong miệng là anh vơ lấy ăn nghiến ngấu không còn biết phân biệt được sạch dơ hay thúi rữa ghê hồn.
| . | Mê Linh | 46,0 | |
| 34. | Đông Anh | 42,5 | |
| 35. | Cổ Loa | 43,5 | |
| 36. | Sóc Sơn | 41,5 | |
| 37. | Yên Lãng | 42,0 | |
| 38. | Bắc Thăng Long | 40,5 | |
| 39. | Đa Phúc | 41,0 | |
| 40. | Trung Giã | 38,0 | |
| 41. | Kim Anh | 37,0 | |
| 42. | Xuân Giang | 36,0 | |
| 43. | Tiền Phong | 35,0 | |
| 44. | Minh Phú | 30,5 | |
| 45. | Quang Minh | 30,0 | |
| 46. | Tiến Thịnh | 31,5 | |
| 47. | Tự Lập | 23,0 | |
| 48. | Nguyễn Thị Minh Khai | 50,0 | |
| 49. | Xuân Đỉnh | 46,0 | |
| 50. | Hoài Đức A | 43,5 | |
| 51. | Đan Phượng | 44,5 | |
| 52. | Thượng Cát | 38,0 | |
| 53. | Trung Văn | 37,0 | |
| 54. | Hoài Đức B | 36,5 | |
| 55. | Tân Lập | 34,0 | |
| 56. | Vạn Xuân – Hoài Đức | 36,5 | |
| 57. | Đại Mỗ | 35,0 | |
| 58. | Hồng Thái | 33,5 | |
| 59. | Sơn Tây | 46,0 | Tiếng Pháp: 25,0 |
| 60. | Tùng Thiện | 40,0 | |
| 61. | Quảng Oai | 33,5 | |
| 62. | Ngô Quyền-Ba Vì | 32,5 Đã biểu xách lưng lưng thôi, ai mượn xách đầy chi cho té không biết! Tôi không nói không rằng, cũng không thèm nhìn vợ, chỏi tay ngồi dậy một cách khổ sở. - Để em dìu anh về. Vợ tôi vừa nói vừa quàng tay qua người tôi. Tôi liền hất mạnh tay cô ta một cách thô bạo. May mà cô ta không ngã. Rồi trước cặp mắt van lơn của vợ tôi, tôi cúi xuống xách hai thùng nước đi cà nhắc về nhà, mặt mày băng giá. Khi xách thùng quay ra, tôi gặp vợ tôi đi vào. Nhìn cô ta chạy xuống bếp với dáng đi thiểu não, tôi hơi xúc động nhưng nhất quyết không chịu nhượng bộ. Tôi nhủ thầm: Hơi đâu, cứ chịu thua hoài, cô ta được thể làm tới! Tôi chưa vặn vòi nước máy thì thằng con tôi ở đâu chạy ào tới, miệng la bài hãi: - Ba ơi ba, mẹ đứt tay chảy máu tùm lum ở nhà kìa! Tôi cuống lên, vội chụp lấy đôi thùng rỗng, ba chân bốn cẳng vọt về nhà. Tôi phóng vô bếp như một cơn lốc. Vợ tôi đang ngồi cúi mặt trên tấm thớt, tay này nắm chặt tay kia có vẻ đau đớn lắm. Thấy vậy, tôi càng quýnh quáng: - Trời ơi, có hề gì không em? Đứt chỗ nào đưa cho anh coi! Tôi vừa cầm lấy tay vợ tôi thì cô ta la lên: - Trời ơi đau! Đừng đụng vô người em! Nhưng không đụng vô người cô ta làm sao được! Thế là mặc cho vợ tôi kêu la, tôi vẫn cúi xuống bế thốc cô ta vô giường nằm. Xong, tôi lục lọi ngăn tủ lấy ra nào là bông băng, thuốc tím, thuốc đỏ. Tôi bê tất cả lại giường và cúi xuống trên những ngón tay của vợ tôi, hấp tấp hỏi: - Đâu? Đâu? Chỗ nào đâu? Chỉ anh băng cho! Vợ tôi không trả lời vì bận rên rỉ nhưng ngón trỏ tay phải thì chỉ vào ngón trỏ tay trái. Tôi quan sát thật kỹ, thấy trên ngón tay có một vết sướt lờ mờ không biết là sâu hay nông nhưng nhìn vẻ mặt nhăn nhó của vợ tôi thì chắc là sâu lắm, không khéo thì đứt rời ngón tay ra nữa không chừng. Sau khi rửa bằng thuốc tím, tôi bôi thuốc đỏ lên ngón tay vợ tôi rồi buộc chặt lại sau khi lót một lớp bông dày. Xong, tôi lấy gối kê dưới cánh tay vợ tôi và dặn: - Thôi, em nằm nghỉ đi, để anh thái mỡ cho! hiều người cảm thấy rất bất nhẫn khi tình cờ chứng kiến một kẻ đồng hương dở ngây dở dại, lem luốc dơ bẩn, đáng thương như Ðức lê la lam lũ ở lề đường khiến họ động mối từ tâm, cố gắng bịt mũi nín thở tiến lại bên anh để ủy lạo, cho tiền hoặc cho phẩm vật thức ăn và ân cần hỏi han tương trợ. Nhưng đối với Ðức, anh đâu còn lý trí sáng suốt để phân biệt phải quấy ra sao, tâm thức anh dường như đang chịu sự chi phối nặng nề của một kẻ vô hình nào đó chứ không còn thật tính người, anh cũng chẳng còn có thể nhận biết được điều gì, chẳng còn nghe và hiểu được những lời chuyện trò mọi người thăm hỏi. Ngày lại ngày, anh vẫn lầm lũi chân thấp chân cao bước tới những chỗ có rác rến để tìm ăn uống những phế vật hôi hám dư thừa. May sao có người đồng hương nhận ra được tình trạng đáng thương và khác lạ nơi anh. Ông ta vội vã đưa Ðức đến một ngôi đền, nơi đang có các vị pháp sư cao minh hành đạo, các vị này trong bao nhiêu năm tạm dung trên đất Mỹ, từng khiển dụng âm lực cao cường để làm việc phước đức hoặc thực hành các bí pháp chân truyền nhằm hòa giải những xung đột, bất mãn, nợ nần oan khiên giữa hai miền âm dương cách biệt và chế ngự các tà ma hung hăng ác nghiệt để cứu nhân độ thế. Ðến ngôi đền, mặc cho người đồng hương xô đẩy trì kéo, oan hồn cô Trâm trong Ðức khăng khăng không chịu bước vào, cho đến khi nhiều người hợp sức lại khiêng anh vào nội thất tôn nghiêm trước bàn thờ khói hương nghi ngút thì bỗng nhiên, Ðức tỉnh táo được phần nào. Tuy vậy, anh trừng mắt láo liên nhìn ngó quanh quẩn, thái độ đầy cao ngạo ngang bướng. Họ cố đẩy anh đến trước bàn thờ, thay vì cung kính nghiêm trang đảnh lễ, trái lại, bằng một thái độ cố tình ngang nhiên trịch thượng, Ðức ngã vật ra giữa nền nhà, tay chân quơ cào loạn đả, miệng lảm nhảm la lối huyên thuyên. Thốt nhiên, các vị đạo gia thuộc đủ mọi cấp độ hành đạo ở ngôi đền này, thần nhãn cao thâm, đạt tới mức công năng chuyên cần tu tập, nhận biết ngay Ðức mắc phải tình trạng nan giải do một vong hồn nào đó đang hoành hành, lưu trú. Vị pháp sư chủ trì ban rải tâm từ bi đưa mắt hướng nhìn về nơi Ðức đang ngạo nghễ nằm với thái độ bất mãn đầy gây hấn. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét