n đang học năm thứ ba đại học sư phạm, chỉ còn một năm nữa anh sẽ ra trường và trở thành một người thầy giáo gương mẫu tận tuỵ với nghề ươm mầm non cho đất nước.
Sáng hôm nay Tiến nhận được tin chị Quyên bệnh nặng chuyển đến bệnh viện thành phố, anh tức tốc bỏ ngay một tiết học chạy đến bệnh viện.
Vừa mở cửa phòng ra, Tiến suýt nữa té xỉu vì không còn nhận ra chị Quyên nữa. Chỉ chưa đầy một tháng mà nhìn chị Hai anh khác hẳn, chị đang nằm co người như con sâu trên giường, mặt mũi tái nhợt, tóc tai rối tung như vừa thoát khỏi cơn ác mộng.
Tiến lao đến bên giường sờ trán, sờ tay chị Quyên rối rít: - Chị Hai ơi! Em là Tiến nè, chị nhận ra em không?
Ánh mắt Quyên lờ đờ nhìn thằng em trai, chị khẽ gật đầu, đồi mắt mọng nước, cổ họng chị đắng nghét không thốt lên lời nào, ngoài tiếng rên rỉ.
Tiến hốt hoảng kêu lên:
- Chị Hai, đừng bỏ em mà chị Hai.
Cô y tá bước đến lên tiếng an ủi Tiến:
- Bệnh gan của cô ấy đến thời kỳ cuối, anh hãy chuẩn bị tinh thần lo hậu sự cho người thân của anh.
- Bệnh gan ư?
Tiến ngồi thừ người ra. Anh bàng hoàng với nỗi đau khó nguôi ngoai. Ba mẹ mất sớm, chị Quyên tần tảo nuôi đứa em trai ăn học đến nơi đến chốn, chị ấy chẳng khác gì là người mẹ thứ hai của anh.
Chị Quyên sống khép kín, lặng lẽ như một cái bóng. Tâm nguyện của chị ấy là lo cho Tiến học thành tài, nở mày nở mặt với bạn bè. Suốt những năm tháng qua, chị không hé môi với Tiến về căn bệnh hiểm nghèo của mình. Tháng trước Tiến về quê thăm nhà, chị vẫn tươi cười với Tiến và còn dậy sớm nấu cho anh một đĩa xôi đậu phộng ăn với muối mè, món ăn mà anh thích nhất. m quỳ bên ghế nơi góc phòng để cầu nguyện, nhìn lên bức tượng Đức Mẹ đồng trinh mà trong lòng trống vắng.
Tiến lao đến bên giường sờ trán, sờ tay chị Quyên rối rít: - Chị Hai ơi! Em là Tiến nè, chị nhận ra em không?
Ánh mắt Quyên lờ đờ nhìn thằng em trai, chị khẽ gật đầu, đồi mắt mọng nước, cổ họng chị đắng nghét không thốt lên lời nào, ngoài tiếng rên rỉ.
Tiến hốt hoảng kêu lên:
- Chị Hai, đừng bỏ em mà chị Hai.
Cô y tá bước đến lên tiếng an ủi Tiến:
- Bệnh gan của cô ấy đến thời kỳ cuối, anh hãy chuẩn bị tinh thần lo hậu sự cho người thân của anh.
- Bệnh gan ư?
Tiến ngồi thừ người ra. Anh bàng hoàng với nỗi đau khó nguôi ngoai. Ba mẹ mất sớm, chị Quyên tần tảo nuôi đứa em trai ăn học đến nơi đến chốn, chị ấy chẳng khác gì là người mẹ thứ hai của anh.
Chị Quyên sống khép kín, lặng lẽ như một cái bóng. Tâm nguyện của chị ấy là lo cho Tiến học thành tài, nở mày nở mặt với bạn bè. Suốt những năm tháng qua, chị không hé môi với Tiến về căn bệnh hiểm nghèo của mình. Tháng trước Tiến về quê thăm nhà, chị vẫn tươi cười với Tiến và còn dậy sớm nấu cho anh một đĩa xôi đậu phộng ăn với muối mè, món ăn mà anh thích nhất. m quỳ bên ghế nơi góc phòng để cầu nguyện, nhìn lên bức tượng Đức Mẹ đồng trinh mà trong lòng trống vắng.
Mỗi buổi sáng chủ nhật, cô âm thầm ngồi nơi đây với nỗi đau khôn xiết, trái tim cô như tan chảy theo dòng máu nóng âm ỉ trong người, cuốn trôi theo mọi thứ. Cô quên hết tất cả ngoại trừ đứa con gái bé bỏng của cô.
Bầu không khí trong thánh đường lạnh lẽo, những người đi lễ nhà thờ kéo nhau về hết. Lam không thể cầu nguyện tiếp được nữa đành đứng lên, cô khoác chiếc áo len lên người, dù bên ngoài là cái ánh nắng chói chang của buổi trưa tháng năm.
Một người đàn ông xuất hiện trước mặt Lam, ông ta ở tuổi trung niên, mặc chiếc áo chùng màu đen, tay cầm một quyển kinh thánh với ánh mắt nghiêm nghị, ông gật đầu chào Lam.
- Ta là linh mục Vĩnh Thuỵ, còn con là...? - Dạ! Chào cha! Con là Lam.
Cha Vĩnh Thuỵ có đôi mắt nhân từ và nụ cười rộng lượng:
- Chào mừng con đã đến với nhà thờ nhỏ này. Cha vừa được biết hoàn cảnh của con, cầu Chúa che chở cho một sinh linh bé nhỏ đang chịu đựng một nỗi đau quá lớn.
Đôi mắt của Lam bỗng nhoà lệ, cô cắn môi cố nuốt những giọt nước sắp chảy trên má. Thật ra Lam chỉ là người ngoại đạo, cô tìm đến nhà thờ quỳ dưới chân Đức Mẹ cầu xin người cứu lấy linh hồn của đứa con gái bé bỏng của cô. Niệm Thư vừa chào đời đã mắc phải chứng bệnh tim bẩm sinh con bé yếu đuối có thể lên thiên đàng bất cứ lúc nào. Chồng của Lam là một doanh nhân trẻ thành danh, nhưng anh đột ngột qua đời trong căn bệnh tai biến mạch máu não. Một mình đương đầu với một sản nghiệp của chồng để lại và đứa con bệnh tật, quả là Lam cảm thấy mình càng đuối sức.
Nhiều lúc cô muốn dừng lại cuộc chơi này, phó mặc cho số phận. Nhưng mỗi ngày nhìn khuôn mặt ngây thơ của con trẻ, cô cảm thấy có thêm nhiều nghị lực nên không nở đành buông xuôi tất cả.
Cha Vĩnh Thuỵ mời Lam bước qua dãy ph
Một người đàn ông xuất hiện trước mặt Lam, ông ta ở tuổi trung niên, mặc chiếc áo chùng màu đen, tay cầm một quyển kinh thánh với ánh mắt nghiêm nghị, ông gật đầu chào Lam.
- Ta là linh mục Vĩnh Thuỵ, còn con là...? - Dạ! Chào cha! Con là Lam.
Cha Vĩnh Thuỵ có đôi mắt nhân từ và nụ cười rộng lượng:
- Chào mừng con đã đến với nhà thờ nhỏ này. Cha vừa được biết hoàn cảnh của con, cầu Chúa che chở cho một sinh linh bé nhỏ đang chịu đựng một nỗi đau quá lớn.
Đôi mắt của Lam bỗng nhoà lệ, cô cắn môi cố nuốt những giọt nước sắp chảy trên má. Thật ra Lam chỉ là người ngoại đạo, cô tìm đến nhà thờ quỳ dưới chân Đức Mẹ cầu xin người cứu lấy linh hồn của đứa con gái bé bỏng của cô. Niệm Thư vừa chào đời đã mắc phải chứng bệnh tim bẩm sinh con bé yếu đuối có thể lên thiên đàng bất cứ lúc nào. Chồng của Lam là một doanh nhân trẻ thành danh, nhưng anh đột ngột qua đời trong căn bệnh tai biến mạch máu não. Một mình đương đầu với một sản nghiệp của chồng để lại và đứa con bệnh tật, quả là Lam cảm thấy mình càng đuối sức.
Nhiều lúc cô muốn dừng lại cuộc chơi này, phó mặc cho số phận. Nhưng mỗi ngày nhìn khuôn mặt ngây thơ của con trẻ, cô cảm thấy có thêm nhiều nghị lực nên không nở đành buông xuôi tất cả.
Cha Vĩnh Thuỵ mời Lam bước qua dãy ph
ma có thật – Đêm kinh hoàng
Truyện ma.Cách đây không lâu mình đã có dự định đi xuyên Việt nhưng do tình thế bất đắc dĩ, mình buộc phải trả vé. Không cam tâm đang vui thì đứt dây đàn như vậy được nên mình và V (người yêu mình) quyết định làm một chuyến về Nha Trang chơi, sẵn cũng để mình thăm nhà luôn. Chuyến đi Nha Trang diễn ra rất tốt đẹp. Được tầm 1 tuần, bọn mình muốn đổi gió nên đặt vé lên nhà ngoại mình trên Buôn Ma Thuột để thăm thú núi rừng Tây Nguyên.
Ngày bọn mình lên Buôn Ma Thuột là 24 tháng 9 năm 2012, hôm đó trời mưa rất to. Xe khách chạy được nửa đường đã thấy mưa gió vần vũ. Sương mù trắng xóa cả đường đèo. Khi vào địa phận thành phố mưa vẫn chưa ngớt, đường phố sũng nước loang loáng ánh đèn đường. Nhà ngoại mình số 112 phố Lý Thường Kiệt, cạnh khách sạn Tây Nguyên. Để vào nhà phải đi vào một con hẻm tối rất hẹp. Đón bọn mình là dì Út Chị, dì bảo hai đứa lên lầu cất đồ tắm rửa rồi đi ăn.
Ở đây kể sơ qua luôn, nhà ngoại mình gồm 4 tầng. Tầng trệt gồm có bếp và phòng khách, tầng 1 là nơi gia đình bác Nhiều và dì Út Chị ngủ, tầng 2 có hai phòng ngủ dành cho khách và tầng 3 là phòng thờ. Bọn mình được dì Út bố trí lên tầng hai. Thú thật là mình không sợ ma nhưng khi vừa bước lên đây là tự nhiên thấy sống lưng rờn rợn, cả V cũng cảm nhận được điều đó. Bản thân căn nhà rộng thênh thang này trông đã lạnh lẽo, và tầng này có lẽ là tầng đáng sợ nhất ngôi nhà (vì hai tầng kia có người ở và tầng thờ thì có bàn thờ Phật).
Phòng ngủ đầu tiên rộng hươ rộng hoác, giữa phòng lại có một cái giường kiểu bệnh viện, V bảo chưa dám bước vào, chỉ mới nhìn đã có cảm giác bất an rồi. Phòng ngủ thứ hai thì không có cửa sổ, chỉ có một cái nệm giữa phòng. Tuy rất tù túng nhưng nhìn đỡ kinh dị hơn phòng đầu tiên nên bọn mình chọn đây làm chỗ ngủ.
Sau khi cất đồ đạc, mình và V ra phố ăn tối, đi dạo đến tầm 9-10h thì về. Có vẻ càng về khuya thì căn nhà càng âm u. Mình vốn không phải người mê tín dị đoan nên vẫn cứ phăm phăm đi lên, tự huyễn hoặc bản thân cái cảm giác rờn rợn trên da thịt đó là do mưa đêm gây ra. Chuyến đi dài làm mình thấm mệt, ngày mai lại phải dậy sớm để lên bản CHƯƠNG 9: ÁN MẤT TÍCH
Đệ 9 tiết mất tích án
Kinh (trải qua) nhiều mặt nghe ngóng, Lục Lục rốt cuộc biết, mất tích khúc mỗ tại Tây Sơn nhà khách công tác.
Tháng 12 7 số buổi sáng, Lục Lục đi ra ngoài rồi, thẳng đến Tây Sơn nhà khách.
Trời thật lạnh, không khí một tí mới lạ lên. Ngửa đầu nhìn xem, Lục Lục bỗng nhiên minh bạch, một mực nổi trên đầu cái kia tầng tối tăm lu mờ mịt đồ vật cũng không phải thiên, chỉ là vô cùng bẩn sợi bông, hiện tại, tầng này sợi bông bị xốc lên rồi, lộ ra chính thức thiên, cao như vậy, như vậy lam.
Không biết vì cái gì, Lục Lục có một loại cảm giác kỳ quái —— đây là một cái thích hợp mất tích mùa.
Nàng theo xe buýt cao thấp ra, tại một đầu quanh co khúc khuỷu trên đường nhỏ đi dạo cả buổi, cũng không thấy được Tây Sơn nhà khách, thậm chí cũng không thấy người nào. Rốt cục, một cái nữ hài cưỡi xe đạp đã tới, nàng mặc lấy một thân màu hồng đào quần áo lao động, xem ra rất giống nhà khách phục vụ viên.
Lục Lục nói: “Phiền toái hỏi một tí. . .”
Cô bé kia xuống xe.
“Tây Sơn nhà khách như thế nào đi?”
Nữ hài hướng phía trước chỉ chỉ: “Thì ở phía trước, lại đi vừa đứng đã đến.”
“Tây Sơn nhà khách phải hay là không có một quán trà?”
“Đúng vậy, ta đang ở đó cái quán trà đi làm.”
“Thật trùng hợp! Ta chính là muốn tìm cái quán trà người hỏi ít chuyện nhi.”
“Ta biết rõ ngươi muốn hỏi cái gì.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét