Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

-Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó!
-À, vậy..mà thôi, bỏ đi..anh vào trong trước đây.
-Ừm…
Lại đứng một mình, Anh nhìn bầu trời đêm đầy sao, lòng len lỏi một cái gì đó mà chính
mình không thể định nghĩa. Trên đời này, chỉ có một người cho cô cảm giác này mà thôi.
*
(Vì ko có mạng nên ko thể tìm một số địa danh ở Mĩ đc, đoạn này viết hơi qua loa, thông cảm nhé ^_^)
Hết một tuần đi chơi tại một số nơi ở Mĩ, Anh trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi. Hôm trước Nam đưa cho cô một ít thuốc phòng say, nhưng mà hình như chỉ có tác dụng cho lúc đi, lúc về thì chẳng thấy đỡ tí nào. Nếu không phải công ti tổ chức thì không đời nào cô nghĩ đến 2 từ du lịch. Cái thời gian đi du lịch đó thà nằm ngủ cho nó khỏe, hay mua vài cuốn sách mới, một ít đồ ăn mà vừa đọc vừa nhâm nhi, thế là sướng nhất (Trường hợp của t/g)
Sau chuyến đi lại được nghỉ một ngày nghỉ ngơi, công ty thật tâm lý, nhất là giám đốc đại nhân, thật biết cách đối xử với nhân viên.
Bước vào cái thang máy để lên nhà, Anh gặp một người trong đó, là Nin. Nin nhìn thấy Anh lập tức lên tiếng:
-A, chị Anh..chị ơi..làm ơn giúp em..
-Có chuyện gì lên nhà rồi nói.
-Vâng.
Mời Nin vào nhà, mang cho Nin cốc nước, mặc dù đầu vẫn lùng bùng chỉ muốn đi ngủ nhưng Anh vẫn hỏi:
-Có chuyện gì không?
-Thật ra, chuyện này hơi…khó nói.
-Cứ nói đi.
-Vâng, hôm qua em tình cờ xem báo, biết chị đã là luật sư nên em muốn nhờ chị một chuyện…
-Cứ nói đi, nếu giúp được, tôi sẽ giúp.
-Chồng em…thật sự thì anh là một con người rất tốt…chăm chỉ, đàng hoàng, lại yêu em..nhưng,..thật sự là em không thể sống nổi với anh ấy…
-Tại sao?
-Chồng em ban ngày là vậy, nhưng khi chỉ còn hai vợ chồng, anh ấy…anh ấy có các hành động rất…rất man rợ..
-???
-Anh ấy..anh ấy có cách yêu rất dã man…nhiều lúc…anh ấy trói em lại, và..thể hiện tình yêu…bằng cách rất…rất đáng sợ…mặc dù bình thường anh ấy rất hiền lành…nhưng em..em không thể sống với anh ấy được…em không thể chịu nổi.- Rồi Nin bật khóc.
-Em muốn li dị phải không?
-Nhưng…
-Tôi biết! –Ngắt lời Nin, Anh nói tiếp.- Anh ta là một người tốt, em yêu anh ta, nhưng lại không chịu được cách yêu của anh ta. Bình thường anh ta là người tốt, mà lí do li dị của em lại hơi khó nói phải không? Anh ta mắc bệnh tâm lí rồi. Trường hợp này tôi đã từng gặp.Đề thi của tất cả các môn thi không có sai sót, có nội dung nằm trong chương trình trung học phổ thông, chủ yếu là lớp 12; bám sát chuẩn kiến thức, kỹ năng của chương trình THPT, phù hợp với thời gian làm bài, kiểm tra được kiến thức cơ bản, năng lực vận dụng kiến thức, đồng thời có khả năng phân hóa được trình độ thí sinh, đáp ứng yêu cầu của kì thi tuyển chọn.
Cũng theo ông Khôi, nội dung đề thi môn Địa lí gắn với thực tiễn và tình hình kinh tế- xã hội của đất nước, đề cập đến vấn đề biển đảo, khái quát về biển đông, vấn đề an ninh và tài nguyên biển của Việt Nam, góp phần xác định cho thế hệ trẻ về chủ quyền biển đảo, về sử dụng, khai thác tài nguyên, cũng như giá trị của đảo và biển đảo trong vai trò bảo vệ đất nước.

Thi ĐH, CĐ năm 2014: Vẫn 3 chung 
Theo thứ trưởng Bộ GD&ĐT Bùi Văn Ga, lộ trình là từ nay đến 2015 là ổn định 3 chung, sự thay đổi lớn của kì thi tuyển sinh sẽ sau năm 2015.
“Tuy nhiên, từ nay đến 2015, thực hiện Luật giáo dục đại học nếu trường nào có nguyện vọng tuyển sinh riêng, đề xuất những phương án tuyển sinh phù hợp, được xã hội đồng tình, Bộ sẽ xem xét và cho thực hiện”- Thứ trưởngi không thể một mình vừa bán vừa thu tiền được, hỗn loạn sẽ ảnh hưởng tới việc phát hành và kiểm tiền. Mệnh giá vé khá cao, chỉ cần sơ xuất, bị mất vé hoặc nhầm tiền giả thì tôi phải bỏ tiền túi ra đền. Tôi sẽ không bán nữa, khi nào VFF nhờ được lực lượng an ninh bảo vệ, công tác phát hành sẽ quảy trở lại”, người phụ nữ bán vé cho biết.
Vé của BTC còn tồn đọng rất nhiều, trong khi “chợ đen” cũng không khá hơn khiến phe vé kêu trời. Một phe vé cho biết, giới phe đã đầu cơ tương đối nhiều vé và chênh lệch so với giá chính thức chỉ từ 50 – 100.000 đồng, cùng lắm cũng chỉ tới 200.000 đồng (với vị trí đẹp) – mức chênh lệch tương đối hữu nghị so với nhiều trận hot.m, và lập gia đình sớm luôn là một quyết định không được hay.
-Trường hợp này thì chưa ai có thể giải quyết, rất tiếc Nin ạ, em chỉ có thể đưa chồng em đi gặp bác sĩ tâm lí thôi. Nhưng cũng không chắc rằng có thể chữa được không nữa.-Anh cảm thấy mình vô dụng, lần trước cũng có một chị đến gặp cô vì trường hợp này, nhưng cô cũng đành xin lỗi vì cô không hề biết sẽ phải sử lí ra sao nữa.
-Vậy…hix…em biết rồi.-Nin cụp mắt xuống, cắn môi để không lọt tiếng nấc ra ngoài, nhưng Anh vẫn có thể nghe thấy, cô ngoảnh đi hướng khác, không nhìn Nin. Cô biết rằng vào những lúc con người yếu đuối nhất, ta nên để họ một mình.
(Căn bệnh này thật sự Ori cũng chả biết nên xử lí thế nào cả! +.+)
Thấy Anh không nhìn vào mình nữa, Nin lấy tay lau nước mắt, rồi nói:
-4 Năm rồi mới gặp lại chị mà lại để chị thấy tình trạng thê thảm này, em thật sự xin lỗi.
-Không có gì, em cũng đã lập ra đình rồi, mà không phải lúc nào mọi việc cũng theo ý muốn của ta.
-Vâng, em nghe mẹ nói tháng sau anh Minh sẽ về.
-Ừ, tôi biết rồi.
-Chị biết rồi? Chị đã gặp lại anh ấy chưa?
-Tôi đã gặp cách đây một tuần.
-Ồ, em xin lỗi không nói cho chị biết nhưng từ lúc anh Minh tỉnh lại, anh ấy không cho em nói với chị.
-Không sao, tôi hiểu mà.
-Vâng, thôi em về, xin lỗi chị.
-Ừm, chào em.
-Chào chị.
Tiễn Nin về rồi, Anh vào phòng tắm một lúc, đi ra thì nghe tiếng có người gọi cửa. Rất ít người biết địa chỉ của cô mà, ai vậy nhỉ?
-Xoạch.
-Chào em.
Mời Nam vào nhà, có cả Tâm đi cùn*
Lên lớp, vứt cặp đánh phịch cái rồi gác chân lên ghế, đang chăm chú vào cái điện thoại bất chợt Tiên ngước lên. Đúng lúc đó kính cận đi qua và cậu hơi gật đầu một cái, cô cũng gật nhẹ theo thói quen. Đợi cậu ta ngồi vào chỗ rồi cô hỏi:
-Khỏi hẳn chưa mà đã đi học?
Kính cận không nói gì chỉ hơi lắc đầu rồi lấy sách vở ra học.
-Không khỏe mà đi học lỡ bệnh nặng hơn thì sao?
Lại lắc đầu.
Thấy vậy Tiên cũng không hỏi thêm điều gì nữa, ngoảnh lên tiếp tục nghe nhạc. Thanh vừa rồi đang cúi đầu cũng ngẩng lên nhìn sau lưng Tiên rồi lấy tay tự gõ lên đầu mình, tự mắng chính mình:
-Đồ ngốc!
*
Phong vừa lên lớp học, Ngọc đã đến chỗ Phong hỏi:
-Cậu và Thủy Tiên thế nào rồi?
-Hả?- Phong ngạc nhiên, hôm qua thì Tiên hỏi hôm nay lại đến Ngọc.
-À, cậu cứ trả lời đi..-Ngọc nói rồi ngồi xuống cạnh Phong, đưa tay lên chải mái tóc rối bù của mình.
-Tiến triển rất tốt.- Phong cười
-Vậy hả?- Ngọc cúi mặt xuống, mắt lóe sáng.(Kinh kinh)
-Cảm ơn cậu, cũng nhờ bữa tiệc sinh nhật của cậu- Phong lại cười.
-Ờ, -Ngọc ngẩng lên nhìn Phong- Không có gì..tớ rất vui khi giúp được hai người.
-Ừ, sau này nếu chúng tớ có thành thì sẽ hậu tạ cậu.
-Vậy sao..-Ngọc nhìn Phong với vẻ thờ ơ- nhưng mẹ cậu..
-Mẹ tớ sao?- Phong hỏi lại.
-Chẳng phải mẹ cậu không thích những cô gái như Thủy Tiên sao?
-Tớ sẽ thuyết phục mẹ sau.
-Ờ, chúc may mắn- Ngọc nói rồi bỏ về chỗ ngồi, lầm bầm- Chị không biết sợ là gì sao, chị họ?
*
Tan học hôm đó, Tiên đang đứng đợi xe buýt thì thấy kính cận đạp xe đến, ra hiệu cô ngồi lên sau xe. Tiên hỏi:
-Cậu muốn đưa tớ đi đâu hả?
-Về nhà tôi!- Kính cận trả lời..000-200.000 đồng. So với mức đỉnh cao mấy ngày trước, vé đã giảm đến vài lần vì các phe vé sợ ôm nợ giống như những trận đấu của tuyển Việt Nam gần đây. Thành tích của đội tuyển Việt Nam gần đây không tốt nên vé các trận cầu này không còn hút khách như trước và nguồn thu của các phe vé cựu trào quanh khu vực sân Hàng Đẫy cũng "hiu hắt" theo.

Một phe vé lâu năm ở đường Trịnh Hoài Đức (Hà Nội) nói: “Cũng may tôi thấy giá vé cao nên chỉ nhập vào ít nên cũng đỡ lỗ lớn. Mỗi tấm vé nhập vào tôi phải trả người ta chênh lệch 150.000 đồng nhưng hiện giờ phải chấp nhận bán dưới mức giá nhập vào vì càng để lâu càng có nguy cơ lỗ lớn. 3 năm trước, tôi từng mất 200 triệu vì vé ở trận bán kết AFF Cup 2010 với Malaysia. Sau khi tuyển Việt Nam chơi tốt ở vòng bảng, giá vé trận bán kết bị đẩy lên quá cao nhưng đến khi thua trận lượt đi và không còn hy vọng ở trận lượt về nữa, chẳng còn ai muốn mua vé. Không chỉ tôi mà nhiều người khác cũng mất cả trăm triệu vì trận đó”.

Lần này, nhiều phe vé đã chấp nhận mất 50.000-100.000 đồng mỗi vé chỉ để làm sao đẩy được vé đi nhanh hơn. Phe vé trên nói rằng, may là mình còn nhập vào ở mức chênh lệch 150.000 đồng mỗi vé, nhiều người khác còn mạnh tay nhập vào ở mức 250.000 đồng một vé, bây giờ còn lo bạc tóc hơn nữa. Khi một người hỏi có mua lại vé với giá gốc không, phe vé này liền chắp tay vái và từ chối.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét