Có một sự thật là những người đàn ông chết đuối trên sông hằng năm đều có một lai lịch không hay cho lắm. Bà tôi bảo chỉ những ai sống không nhân nghĩa thì mới bị ma sông dìm chết. Nhiều người đàn ông biết chuyện ma sông dìm chết người những vẫn bị con ma ấy mê dụ.
Bà tôi bảo con ma sông ấy đẹp mê hồn và đàn ông ai nhìn vào mặt con ma ấy thì ngay sau đó không biết gì nữa. Thế là con ma sông cứ thì thào, thì thào rủ người đàn ông bơi ra xa bờ. Đến giữa sông, con ma lặn xuống nắm chặt hai cổ chân người đàn ông và kéo xuống đáy sông.
Nhưng làng tôi có một người đàn ông đêm nào cũng ra sông tắm và đi thả lưới mà chẳng bao giờ bị con ma sông ấy rủ rê. Con ma sông cứ bơi quanh người đàn ông ấy và tìm mọi cách để dìm anh xuống đáy. Nhưng nó chẳng bao giờ làm được gì. Có lúc nó tức giận hét vang lên và đập cho con nước tung lên như một trận mưa rào.
Tôi hỏi bà vì sao con ma không làm gì được anh ấy thì bà tôi bảo rằng, vì anh ấy không bao giờ nhìn vào mặt con ma sông đẹp đến lạnh người ấy.
Câu chuyện về con ma sông cứ âm âm, u u trong tôi. Lớn lên, tôi đi học bên kia sông. Đó là trường cấp 3 Mỹ Đức B ở xã An Mỹ huyện Mỹ Đức, tỉnh Hà Tây cũ. Trường của tôi ở ngay cạnh nhà ông Nguyễn Hữu Khai, nguyên là Tổng giám đốc Đông dược Bảo Long, người mà báo chí đang nói đến rất nhiều.
Những lúc ngồi trên đó, nhìn mặt sông, tôi lại nhớ đến câu chuyện về con ma sông bà tôi kể. Tôi tự hỏi không biết con ma sông có gương mặt đẹp đến nhường nào mà ai nhìn vào mặt thì không còn biết gì nữa.
Rồi một ngày, tôi từ nơi trọ học đạp xe về nhà. Hôm đó là thứ bảy. Một cơn giông đến kéo theo mưa to khiến tôi không làm sao có thể gọi đò được. Tôi phải theo một người bạn học về nhà anh ấy nghỉ. Anh tên là Thành, ở làng Lai Tảo, Mỹ Đức, đối diện với làng Chùa của tôi qua con sông.
Anh Thành đưa tôi ra sân kho của hợp tác xã. Bố anh đang ở đó để nhận khoai chia cho các hộ gia đình. Thành bảo bố đưa tôi về, còn anh gánh khoai về sau. Lúc bố anh Thành đưa tôi về, tôi mới nhận ra ông bị mù. Tôi sáng mắt nhưng không biết đường. Bố anh Thành mù nhưng ông đã đi trên con đường ấy gần nửa cuộc đời rồi. Thế là, trên con đường đang mưa gió, một người mù dẫn lối cho một người sáng mắt.m lặng. Vợ tôi hình nhưng không nghe câu nói của tôi.
- Đến khi anh tới chợ thì em về mất rồi... Vẫn im lặng.
Túng quá, tôi bèn ngồi xuống quàng tay qua vai vợ tôi, giọng năn nỉ:
- Thôi cho anh xin lỗi nghen!
Vợ tôi hất mạnh tôi ra. Vì bất ngờ, tôi loạng choạng thiếu điều chổng cẳng lên trời. Thú thật chưa bao giờ tôi thấy vợ tôi mạnh đến thế.
Tôi lồm cồm bò dậy, vừa thẹn vừa tức. Tôi dòm quanh quất, tính làm một việc gì đó cho hả giận. Dòm vô lu nước, thấy lu nước cạn rốc, thế là tôi đùng đùng xách hai chiếc thùng chạy thẳng ra phông-tên đầu đường. Sức tôi vốn yếu, bình thường thì tôi xách mỗi bên nửa thùng. Nhưng đang cơn bực, tôi vặn nước đầy cả hai thùng rồi ì à ì ạch xách về nhà, vừa đi vừa thở hổn hển. Tôi đổ nước vô lu ầm ầm, cố ý cho vợ tôi biết sự bực dọc của mình. Nhưng cô ta vẫn không thèm ngó, cứ cắm đầu cắm cổ thái mỡ, lại còn thẳng tay ném mỡ vô chảo bôm bốp y như ném vô mặt tôi không bằng. Tôi giận cành hông nhưng chẳng biết làm gì ngoài cách khua thùng thiếc ầm ĩ. Vợ tôi vẫn phớt lờ, mặt lạnh như tiền.
Xách tới đôi nước thứ ba thì tôi trượt chân té một cái "oách" giữa đường. Thằng con tôi đang đi theo hộ tống, thấy vậy bèn chạy vù về nhà. Trong khi đó thì tôi không thèm đứng dậy mà cứ nằm "ăn vạ" ngoài đường. Trong thoáng mắt, vợ tôi hớt hơ hớt hải chạy ra. Thấy vẻ mặt thất sắc không còn chút máu của cô ta, tôi nở từng khúc ruột và cố tình lim dim mắt ra cái điều sắp chết đến nơi.
Vợ tôi cúi xuống đỡ tôi dậy, miệng lắp bắp:
- Trời ơi, có sao không anh?
Tôi "ú ớ" nói không ra tiếng. ươi lăm tuổi mà đã tốt nghiệp MBA ngành quản trị thương mại của đại học Havard. Người con gái này sau khi tốt nghiệp đã đến đây nhận việc và khuyết điểm duy nhất mà chàng tìm thấy từ cô ta là cô ta có thể chưa có kinh nghiệm trong việc làm vì đây là công việc đầu tiên mà cô ta nhận sau khi ra trường. Thái Tuấn nhìn lại hồ sơ lần nữa, từ trình độ cho đến bề ngoài, cô ta hoàn toàn sắc sảo.
Nhưng đây là lần đầu tiên chàng thấy phật lòng về cha. Lẽ ra đợi chàng nghỉ phép xong, bàn với chàng một tiếng trước khi nhận cô gái này thì cũng đâu có muộn. Nhưng thôi, chuyện đã rồi có trách cũng bằng thừa.
Thái Tuấn ngước nhìn cô gái và cố tình bắt bẻ cô ta:
- Theo tôi biết thì cô chưa hề làm qua công ty nào !
- Vâng, vì tôi mới ra trường. Nhưng phương cách học tập tại Hoa Kỳ rất thực tiễn, nghĩa là sinh viên khi đang học cũng đã có thời gian thực tập nên tôi tự tin là mình sẽ đảm trách được những công việc mà công ty giao phó.
Cô ta ăn nói dạn dĩ, đối đáp lưu loát khiến Thái Tuấn muốn bắt bẻ một chút cũng không được. Chàng khẽ gật gù và thầm nghĩ một cô gái thế này có gì để chàng phải phật lòng nữa chứ. Nhưng thái độ quá tự tin của cô gái khiến chàng hơi thấy khó chịu. Theo sự nhận xét của chàng thì đây là một người có tài nhưng bướng bỉnh. Tuy nhiên đó chỉ là ước đoán của chàng. Phải đợi xem cách làm việc của cô nàng ra sao thì mới có thể kết luận được.
- Rất vui khi cô đến làm việc tại công ty - Lúc này chàng mới đứng lên và đưa tay bắt tay nàng - Phòng làm việc của cô đã được sắp xếp rồi chứ? Có đầy đủ tiện nghi không?
- Không thua gì New York ! - Cô gái nhoẻn miệng cười trả lời. Nụ cười rất xinh khiến những gì chàng nghĩ không tốt về cô ta đột nhiên tan biến hết. Vẫn giữ nụ cười, cô gái nhìn chàng và nói tiếp - Phòng làm việc thật sáng sủa, hai mặt nhìn ra biển, tôi rất thích khung cảnh đó !
Thái Tuấn cười đáp lại:
- Mong là mọi thứ làm cô vừa lòng, dù sao thì ở New York cô cũng đã quen với những tiện nghi tối ưu rồi.
- Nhưng tôi sinh ra ở Đài Loan... - Cô gái nói -... tiện nghi và khung cảnh nơi đây cũng không thua gì New York.
Sự mềm mỏng của cô làm Thái Tuấn hài lòng. Ít ra cũng phải biết nhún nhường như vậy. Chàng khẽ bảo:
- Mong là chúng ta sẽ làm việc với nhau một cách tốt đẹp
- Tôi tin là như vậy !
Cô ta trả lời rồi chào chàng, bước ra ngoài,nhưng những ấn tượng mà cô để lại hình như vẫn được giữ nguyên trong căn phòng làm việc của chàng. " Một cô gái độc đáo nhưng cũng khá cứng đầu ! ", chàng tự nghĩ. Nhưng nữ giới bây giờ là như vậy. Họ có khuynh hướng muốn bình đẳng với đàn ông, nhất là những cô du học ở nước ngoại quốc về.Sau buổi cơm trưa, Thái Tuấn gọi điện thoại cho cha, trong lòng vẫn còn ấm ức về việc cha chàng không cần biết ý kiến của chàng đã nhận cô gái này vào làm việc. Bên đầu dây kia, giọng ông Thế Bảo có vẻ hứng khởi:
- Đã nghỉ phép trở về rồi đấy à? Thế nào? Con thấy người phó giám đốc mà cha chọn ra sao? Con hài lòng chứ?
- Vâng, xem qua hồ sơ của cô ta thì chẳng có gì để không hài lòng cả. Nhưng tại sao cha biết cô ta vậy?
- Cha biết cô ta qua sự giới thiệu của một người bạn, một vị luật sư mà trước kia cha có làm ăn qua với ông ta tại New York. Ông ta là người giám hộ của cô gái này. Con thấy đấy, cô ta trẻ tuổi, tài cao, ba nghĩ là cô ta sẽ giúp cho con được nhiều thứ.
- Nhưng cha chưa gặp qua cô ta lần nào mà?
- Có hề gì ! Những ai mà vị luật sư này giới thiệu đều ưu tú cả. Ông ta là một người có thế lực ở thị trường chứng khoán New York. Nhưng mà cha hỏi thật nhé, cô ấy có gì làm con phật lòng à?
- Không có, nhưng mà...
- Nhưng mà con phiền vì cha đã chọn cô ta mà không thông qua ý kiến của con phải không? Ồ, con chấp nhất chuyện đó làm gì, chỉ cần người mà cha giới thiệu cho con làm được việc là xem như tốt đẹp rồi. Thôi nhé, bây giờ cha phải ra ngoài vì có hẹn đánh golf với mấy người bạn. Làm việc vui vẻ nhé, con trai cưng của ba !
Nói xong ông gác máy ! Cơn giông bão thịnh nộ đến xế trưa mới chịu nhẹ dần. Biển bắt đầu dịu lại, hiện ra dưới bầu trời loang loáng ánh tà dương, cũng là lúc động cơ ba ngựa của con thuyền nhỏ không còn có thể hoạt động thêm được nữa vì số lượng dầu chứa trong gần hai chục chiếc bình bằng nylon đã bị sóng đánh văng ra trên mặt biển từ lúc nào. Những "can" đựng nước ngọt dự trữ cũng cùng chung một số phận. Con thuyền nhỏ bé bấy giờ chỉ còn có cách để cho thả trôi lênh đênh trên triền sóng, không biết số phận rồi sẽ ra sao. Thời gian kéo dài đến gần giữa khuya thì đột nhiên, trong đêm đen mênh mông u tối, gió rít lạnh người, bỗng hiện ra những ánh neon dập dềnh khi mờ khi tỏ bồng bềnh ẩn hiện theo từng đợt sóng nhẹ lắc lư.
Thoáng chốc những ánh đèn đó từ từ tiến lại thật gần, thật gần cho đến khi mọi người trên chiếc thuyền tỵ nạn khốn khổ nghe thật rõ những âm thanh man rợ của những tên quỷ dữ đội lốt người đang đắc chí nhảy múa reo hò. Mọi người nhận ra được, đó chính là chiếc tàu sắt dềnh dàng to lớn của bọn thảo khấu đại dương (cướp biển). Chúng chiếu ngọn đèn sáng rực xuống chiếc thuyền tỵ nạn, nơi đang lố nhố những con người thất thế tội tình, tự biết rằng đã sa vào tay của bọn quỉ dữ. Họ vừa la vừa khóc kêu gào thảm thiết, vừa đọc kinh vừa niệm Phật và xúm nhau cúi lạy bọn thảo khấu như tế sao. Nhưng chúng dửng dưng chẳng chút quan tâm, đâu cần lưu ý tới những hành động vô tích sự này. Chiếc tàu sắt ngụy trang dưới dạng tàu săn lưới từ từ cập sát vào main chiếc thuyền nhỏ mong manh.
Chúng đứng lố nhố quan sát chiếc thuyền tỵ nạn kỹ càng rồi quăng xuống một chiếc thang dây và bi bô bằng một thứ ngôn ngữ lạ lẫm không ai trên thuyền có thể hiểu được. Chúng ra hiệu bằng tay cho biết, tất cả phải rời bỏ chiếc thuyền để leo lean con tàu của chúng cho đến khi thực sự không còn lại một người nào, chúng mới hạ lệnh cho mọi người tự động chia thành hai nhóm, một nhóm đàn ông bị đẩy tới đứng ngồi riêng biệt ở một góc sàn tàu, nhóm còn lại gồm trẻ em, đàn bà con gái bị xô lùa tới một bên, với từng tràng âm thanh dọa nạt quát tháo đinh tai nhức óc nghe đến rợn người.
Bất thình lình một người đàn ông tỵ nạn dáng người trông khá vạm vỡ chợt nhìn thấy hành động quá tục tằn bỉ ỏi của một tên hải tặc diễn ra với một phụ nữ, có lẽ chính là vợ của ông ta, nên ngay tức thời, ông ta liều lĩnh xấn tới, lao mình vào tên hải tặc, bèn bị ngay tên này dùng chiếc búa đẽo hắn đang cầm sẵn trên tay bổ ngay một phát lên chính giữa đỉnh đầu giống như hắn bổ một trái dừa, khiến cho người đàn ông gục xuống chết tốt không kịp một lời kêu la trăn trối, chiếc đầu của ông ta bị chẻ làm đôi, máu và óc phun ra tung tóe khắp nơi trông đến rợn người.
Thảm cảnh đó diễn ra chưa đầy một phút cũng đủ khiến cho tất cả mọi người bỗng nhiên biến thành những xác thân co rúm tê liệt, không ai còn giữ được chút khả năng chống đối, ngoài những tia mắt cực độ bàng hoàng cùng những tiếng la hét thất thanh hỗ độn. Chúng bắt đầu bộc lộ trắng trợn thú tánh của lũ người súc sanh tội lỗi, ngang nhiên biểu diễn những hình ảnh hành hạ thân xác của những thiếu nữ, đàn bà. Lẽ tự nhiên, người con gái đẹp tên Trâm mà Ðức đã thầm đem lòng yêu thương ước vọng từ mấy ngày qua cũng không thoát khỏi bọn hải tặc dã man khát tình. Nhất là cô lại là một người nhan sắc có sức thu hút mãnh liệt nhất trong số những nữ thuyền nhân này, cho nên cô thật khó tránh khỏi gánh chịu một hậu quả thê thảm hơn tất cả mọi người.
Phần Trâm, ngay từ phút giây thứ nhất khi cô nhận biết đã lọt vào tay của lũ cướp biển man rợ, đến khi bị tên hải tặc biểu lộ nhiều quyền uy nhất, dáng chừng hắn là kẻ chỉ huy, tiến đến lôi phắt cô ra một chỗ trống trên sàn tàu để bắt đầu dở trò tồi bại, cô đã tự biết mình sẽ bị tên lang sói mọi rợ này sẽ dập dùi thân xác của mình. Cô bàng hoàng kinh sợ, miệng khấn nguyện liên hồi, trong khi đôi cánh tay yếu đuối cố sức vùng vẫy chống cự nhưng không đưa đến một kết quả nào, đôi mắt của cô hướng về phía đám đàn ông tỵ nạn, giờ như một đám người vô dụng như van nài một sự ra tay cứu vớt, nhất là nơi đám người đó, có một chàng thanh niêng mà cô cũng rất có cảm tình. Trong giây phút tuyệt vọng tận cùng không còn có thể trông cậy vào phép lạ nào có thể cứu độ cho cô thoát khỏi nhục hình trước tên hải tặc, cùng với giác quan bén nhạy của một người con gái, một mặt cô thành tâm khấn nguyện, sám hối và tụng niệm các bài kinh cứu khổ cứu nạn, khẩn cầu đức Quan Thế Âm Bồ Tát nhủ lòng từ bi hỉ xả ra tay cứu vớt, một mặt cô đã nhận thức được cảm tình của người thanh niên đi chung thuyền mà cô mường tượng được rằng người thanh niên này đã dành cho cô những tình cảm rất chân thành sâu đậm giữa hai người khác phái. Cô hướng tầm mắt van nài về phía người thanh niên tên Ðức, lúc bấy giờ cũng chỉ biết lặng yên thúc thủ, ngồi co ro khúm núm như một con chuột nhắt trước đám mèo rừng đầy nanh vuốt, anh ta trố mắt ra nhìn mà không dám chứng tỏ thái độ phản kháng nào dù thật nhỏ nhoi khiêm tốn. Còn về những ý nghĩ ăn năn sám hối, cầu trời khẩn Phật của Trâm, tuyệt nhiên chỉ như những lời kinh tan vào thinh không vô vọng.
| STT | Trường THPT | Điểm chuẩn | Ghi chú |
| 1. | Chu Văn An | 53,5 | Tiếng Nhật: 51,0 |
| 2 | Phan Đình Phùng | 49,5 | |
| 3 | Phạm Hồng Thái | 48,0 | |
| 4 | Nguyễn Trãi- Ba Đình | 46,0 | |
| 5 | Tây Hồ | 43,5 | |
| 6. | Thăng Long | 52,0 | |
| 7. | Việt Đức | 50,0 | Tiếng Nhật: 39,5 |
| 8. | Trần Phú-Hoàn Kiếm | 49,5 | |
| 9. | Trần Nhân Tông | 48,5 | Tiếng Pháp: 39,0 |
| 10. | Đoàn Kết-Hai Bà Trưng | 46,0 | |
| 11. | Kim Liên | 51,0 | Tiếng Nhật: 40,0 |
| 12. | Yên Hoà | 51,0 | |
| 13. | Lê Quý Đôn- Đống Đa | 50,5 | |
| 14. | Nhân Chính | 49,0 | |
| 15. | Cầu Giấy | 48,0 | |
| 16. | Quang Trung-Đống Đa | 46,5 | |
| 17. | Đống Đa | 45,5 | |
| 18. | Trần Hưng Đạo-Thanh Xuân | 43,0 | |
| 19. | Ngọc Hồi | 45,5 | |
| 20. | Hoàng Văn Thụ | 42,5 | |
| 21. | Việt Nam –Ba Lan | 42,0 | |
| 22. | Trương Định | 41,0 | |
| 23. | Ngô Thì Nhậm | 40,0 | |
| 24. | Nguyễn Gia Thiều | 49,0 | |
| 25. | Cao Bá Quát- Gia Lâm | 43,0 | |
| 26. | Lý Thường Kiệt | 45,5 | |
| 27. | Yên Viên | 45,5 | |
| 28. | Dương Xá | 42,5 | |
| 29. | Nguyễn Văn Cừ | 40,0 | |
| 30. | Thạch Bàn | 42,5 | |
| 31. | Liên Hà | 48,5 | |
| 32. | Vân Nội |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét