Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

Đâm đồng nghiệp hàng chục nhát dao

Ngày 8/7, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (PC45, Công an TP Hà Nội) cho biết vừa phối hợp với công an huyện Từ Liêm (Hà Nội) bắt giữ Lê Minh Tâm (42 tuổi, trú phường Khương Liệt, quận Thanh Xuân, Hà Nội) để làm rõ vụ đốt nhà trong ngõ 575 Kim Mã (phường Ngọc Khánh, quận Ba Đình, Hà Nội) ngày 4/7 khiến ông Nguyễn Ngọc L. (64 tuổi) tử vong.
Tại cơ quan công an, Lê Minh Tâm khai nhận có quan hệ tình cảm với chị T., con gái ông Nguyễn Ngọc L. Qua thời gian đi lại, ông L. ngỏ ý muốn vay tiền người bạn trai của con gái. Muốn thể hiện với người yêu, Tâm đã đi vay tiền đưa cho ông L.
Tuy nhiên, đến hạn trả nợ, ông L. lại cứ khất lần mãi khiến lãi mẹ đẻ lãi con. Túng bấn, Tâm buộc phải mang giấy tờ nhà mình đi thế chấp để vay tiền trả nợ cho ông bố cô người yêu. Chẳng những thế Tâm còn bị gia đình người yêu gây sự mỗi khi đến đòi nợ.
Trong tâm trạng uất ức, khoảng 1h ngày 4/7, Tâm mua xăng đến nhà ông L. đổ vào rồi châm lửa đốt. Căn nhà rộng khoảng 30 m2 của gia đình ông L. nhanh chóng bị ngọn lửa trùm lên. Đến khi người dân xung quanh dập được lửa thì ông L. đã tử vong vì ngạt khí và bị bỏng nặng.
Sau khi đổ xăng phóng hỏa đốt nhà người yêu, Tâm đi lang thang khắp nơi. Đến sáng 8/7 thì có người phát hiện Tâm ở khu vực ga Cầu Diễn (Hà Nội) nên báo công an. Tâm sau đó bị lực lượng công an bắt giữ khi đang trốn trong cống một con đường đang thi công dở.
Được biết, trước khi quan hệ tình cảm với chị T., Tâm đã có vợ con.họa)

Băng "siêu trộm" và những phi vụ táo tợn

Thứ Hai, 08/07/2013, 07:06 PM (GMT+7)
Hàng chục vụ đột nhập táo tợn xảy ra suốt một năm. Có khi, hiện trường để lại chỉ là một lỗ nhỏ nằm tít trên cao, tường lại không có chỗ bám. Vì sao trộm vẫn vào được?
An ninh hình sự cập nhật liên tục tất cả các ngày trong tuần
Tên trộm đó được giới đạo chích đặt cho biệt danh "Tôn Ngộ Không". Đó là tên trộm mà Thiếu tá Luyện Huy Hoàng (Đội phó Đội Cảnh sát Hình sự, Công an quận Thanh Xuân, Hà Nội) nhớ nhất. Hắn đã gây ra những vụ đột nhập táo tợn trên nhiều địa bàn Hà Nội suốt một thời gian dài.
Năm 2011, trên khắp các quận: Thanh Xuân, Cầu Giấy, Đống Đa của Hà Nội, liên tục xảy ra những vụ đột nhập vào ban đêm. Đó không phải là những vụ trộm lặt vặt. Điều khá trùng hợp của những vụ trộm này là tài sản bị mất rất lớn và thủ đoạn đột nhập khá bí ẩn. Chủ nhà qua một đêm ngon giấc, sáng tỉnh dậy thấy của cải, xe cộ không cánh mà bay. Có khi kẻ trộm “bê” luôn cả ô tô khỏi gara mà chủ không hay biết.
Tháng 8/2011, nhà ông Đ.Q.T (ở Yên Hòa, Cầu Giấy) báo mất trộm. Chiếc xế hộp Mercedes tiền tỷ cáu cạnh đỗ trong nhà đã biến mất trong đêm. Chiếc xe Honda SH đắt tiền cũng không còn. Kỳ lạ thay, trong đêm đó, cả nhà ông T. không ai nghe thấy một tiếng động nào. Cửa chính thì đã bị mở khóa, chỉ khép hờ.
Xuống hiện trường khi đó, Thiếu tá Hoàng nhận định vụ đột nhập kiểu này không thể do một tên trộm vặt gây ra. Hẳn phải là dân chuyên nghiệp.
Nhưng cán bộ điều tra này cũng không khỏi lấy làm kỳ quái vì qua khám nghiệm, cơ quan điều tra phát hiện, bọn trộm phá mất một mảng cửa sổ bên hông nhà. Nơi bị phá chỉ nhỏ cỡ vừa lọt cái đầu, xung quanh không có chỗ bám. “Không hiểu sao bọn trộm vẫn vào được. Quả là khó hiểu!”, Thiếu tá Hoàng nhớ lại cảm giác của mình trong những ngày điều tra phá án.
Thống kê lại mấy vụ đột nhập kiểu này từ đầu năm, Thiếu tá Hoàng nhận thấy, bọn trộm này tỏ ra khá sang trọng. Hình như chúng không thích lấy “bạc lẻ”. Thứ chúng yêu thích thường là xe máy tay ga đắt tiền, tiền vàng càng tốt. Còn lại, ít ra cũng phải máy tính xách tay hoặc điện thoại di động loại xịn. Dấu vết để lại cho thấy chúng hành sự không vất vả lắm. Bọn trộm xe máy thường hay vội vội vàng vàng dùng vam phá khóa rồi phóng chạy thục mạng, nhưng mấy vụ trộm này lại khác.
Trong những cuộc khám nghiệm hiện trường, Thiếu tá Hoàng thấy, dấu vết để lại chỉ là một đoạn khung sắt cửa sổ bị bẻ cong, mảng cửa kính bị đập vỡ. Sau này mới biết, thậm chí có lần, chúng chẳng phải bẻ hay cạy thứ gì vì khều được chìa khóa cửa. Mấy tên đạo chích chỉ việc mở cửa vào nhà dắt xe ra. Có nhiều nhà, chúng vào rồi chẳng tốn mấy công sức vì chìa khóa đã cắm sẵn ở xe máy.Người phụ nữ đã thuyết phục và dìu nạn nhân xuống. Ảnh TN
Sự việc xảy ra vào khoảng 10 giờ 40 phút ngày 8.7, tại khu vực Trường mầm non Ánh Dương (đường Trần Phú, TP.Đà Nẵng).

Theo người dân tại hiện trượng cho biết, vào thời gian trên một bé gái chừng 14-15 tuổi, leo ra tầng thượng của tòa nhà 3 tầng, thất thần rồi thòng chân xuống phía ngoài mặt đường Trần Phú.

Ngay sau đó, người dân đã vào báo với các sơ trông trẻ trong trường, đồng thời gọi báo công an khu vực quận Hải Châu (Đà Nẵng).

Khi một người phụ nữ lên dỗ dành cháu cùng đi xuống tầng dưới nhưng cháu bé chưa chịu ngay. Cháu bé vùng vằng khiến nhiều lúc cả hai chồm ra cả về phía hành lang sân thượng, những người ở dưới chứng kiến thót tim. 

Phải 30 phút sau, khi các sơ trong trường cùng lực lượng công an vừa tìm cách trò chuyện, động viên với cháu bé, vừa dìu cháu xuống đất an toàn trong tiếng thở phào nhẹ nhõm, vui mừng của mọi người.

Được biết, cháu bé này được các sơ  trong trường mầm non Ánh Dương nuôi dưỡng từ nhỏ, hiện cháu đã học lên cấp THCS ở một trường trên địa bàn quận Hải Châu. Cháu leo lên tầng thượng để phản ứng lại việc các sơ muốn em đi học hè. Cả buổi sáng các sơ đi tìm không thấy em ở đâu.
Nữ sinh trèo lên nóc nhà phản đối học hè

Từ những năm cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, những cư dân sinh sống ở vùng đất  phía tây bắc của huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng, đã phát hiện thấy sự kỳ lạ của 2 ngôi mộ cổ bị xiềng xích sắt nằm ở nơi rất heo hút giữa cỏ tranh ngút ngàn.

Bí ẩn ngôi mộ cổ bị xiềng ở Tiền Giang
Một nằm trên đất của làng Vân Dương, xã Hòa Liên, và một nằm trên đất của làng Khê Lâm, xã Hòa Sơn. Các bậc cao niên ở hai làng này thường kể lại với con cháu rằng trước Cách mạng tháng Tám năm 1945, quan chức địa phương cấm tiệt người dân bén mảng đến 2 ngôi mộ bị xích và cũng không có ai trong làng dám nhận người nằm dưới mộ là họ hàng của mình vì sợ nhiều hệ lụy.
Tuy nhiên, sau khi Cách mạng tháng Tám thành công, chính quyền cách mạng ở huyện Hòa Vang đã cử phái đoàn mang hương hoa đến vái tạ và làm lễ chặt bỏ những sợi xích đã một thời gian dài xiềng ngang trên 2 ngôi mộ cổ này để "giải phóng cho linh hồn của người đã khuất…", đồng thời công khai một cách rõ ràng nhân thân và công trạng của người nằm dưới mộ để cho nhiều người biết, để cho con cháu của những người này nhận mộ tu sửa, hương khói sớm chiều…
Ông Hồ Như Kỷ và Hồ Như Sơn ở làng Vân Dương gọi người nằm dưới ngôi mộ là ông cố nội. Theo hai người chắt nội này, ông cố nội của họ là chiến tướng Hồ Học, quê ở làng Vân Dương, tổng An Hòa, huyện Hòa Vang (nay là huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng). Ông là người sớm có tinh thần yêu nước và chống Pháp một cách quyết liệt. Hưởng ứng phong trào Nghĩa Hội ở Quảng Nam, Hồ Học ra sức chiêu mộ nghĩa binh đến cả nghìn người, tự trang bị các loại vũ khí để phục kích đánh Pháp.

Lại phải tìm một giải pháp khác để khắc phục tình trạng hiện tại của ông Ổn. Và người tìm ra giải pháp có vẻ thích hợp nhất vẫn là cô cháu ngoại của ông Ổn: “Cháu có con bạn học cùng lớp, tên là Xuân, quê Thanh Hóa. Nó rất ngoan, có thể chợ búa, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa giúp ông. Nhà ông có 3 phòng, nên dành một phòng cho cái Xuân thuê, nhưng ông lấy giá thật rẻ thôi, nhà nó nghèo không có nhiều tiền đâu”. Sau một lúc ngẫm nghĩ, ông Ổn gật đầu: “Ông đồng ý cho nó ở nhờ chứ không lấy đồng tiền nhà nào cả. Nhưng nó không được kéo nhau về tụ họp ở đây đông quá. Ông không chịu được sự ồn ào”. “Được như thế thì cái Xuân mừng lắm đấy. Ông yên tâm, không có chuyện tụ họp ầm ĩ ở đây đâu”.
Đối với Xuân, được ông Ổn cho ở nhờ là một may mắn lớn. Căn phòng rộng 12m2, có giường nệm tử tế, có ti vi đời mới, có điều hòa nhiệt độ và quạt máy, lại không ở xa trường quá, chỉ 20 phút đi bộ là cô có thể đến trường. Quê Xuân ở một vùng đất bán sơn địa, với những đồi sỏi lúp xúp như bát úp, tại đó có một nông trường. Hơn nửa thế kỷ tồn tại, nông trường này chưa bao giờ no đủ. Trồng cây gì có hiệu quả kinh tế cao trên vùng đồi sỏi này? Bao năm qua, chưa ai trả lời đúng được câu hỏi đó. Lúc đầu, nông trường trồng cà phê, nhưng hiệu quả kinh tế rất thấp. Sau đó người ta chuyển sang trồng chè nhưng năng suất chỉ bằng 1/3 chè Vĩnh Phú. Cây mía đỏ được đưa vào thay thế và cũng không có hiệu quả mong muốn. Thế là cả nông trường nghèo đói. Bố mẹ Xuân là công nhân nông trường, đương nhiên cũng nghèo đói.
Đói thì đầu gối phải bò. Xuân đã trải qua những năm tháng lao động vất vả ở quê để có thể có cơm ăn áo mặc và theo đuổi việc học hành. Cuộc sống lao động tạo cho Xuân tinh thần vượt khó và một cơ thể rắn rỏi, căng tràn sức sống. So với những công việc nặng nhọc ở quê thì chuyện đi chợ, thổi cơm và quét dọn nhà cửa giúp ông Ổn là chuyện vặt. 5h sáng Xuân thức dậy, mua rau dưa và thức ăn cho cả ngày rồi ghé qua mấy điểm bán quà sáng, mua cái gì đó cho ông Ổn ăn điểm tâm rồi mới chuẩn bị sách vở đến trường mà vẫn kịp. Ông Ổn cũng thấy cuộc sống ổn hơn khi có con bé ở trong nhà. Tất cả đều sạch sẽ, gọn ghẽ. Và quan trọng nhất là nhà luôn có tiếng người, bóng người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét