Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

Post Tagged with: "truyện ma hay nhất"

iền nhập viện và tiền thuốc cũng ngốn cả một gia tài, Tiến chạy đôn chạy đáo vay mượn tiền bạn bè. Số tiền viện phí mỗi ngày lên cao, Tiến phải bán đi những thứ quí giá trong người, và suốt cả buổi trưa đó anh chờ để bán máu. Cái nghèo luôn bám theo cái eo, đời con người trải qua những tháng năm thăng trầm mới hiểu được giá trị cuộc sống như thế nào. 
Quyên vẫn cầm cự qua những ngày đau đớn từ thể xác lẫn tinh thần, đôi khi chị muốn chết quách cho xong, nhưng nhìn đứa em trai suốt ngày quanh quẩn bên giường bệnh, chị không đành lòng ra đi. Có một cái gì đó cứ níu kéo chị trở lại, dù một chút hy vọng mong manh chị cũng phải sống. Bởi vì đó chính là mong ước của Tiến. 
Đã một tuần trôi qua, bệnh tình của Quyên vẫn chưa thuyên giảm, chị phải tiếp sức bằng những chai nước biển, cơ thể chị ngày càng tiều tuỵ, xanh xao như một tàu lá chuối. 
Buổi tối, sau khi y tá đã tiêm một mũi thuốc bồi dưỡng cho Quyên, chị tỉnh táo được một chút. Cố gắng ngồi tựa vào thành giường, chị sụt sùi khóc, giọt nước mắt đau khổ chảy dài trên khuôn mặt trắng bệch của chị. 
Khi cơn xúc động tạm lắng xuống, Quyên run rẩy nắm lấy tay đứa em trai, giọng cô như lạc hẳn đi: 
- Tiến! Hãy để cho chị thanh thản ra đi. Những ngày chị còn tồn tại trên cõi đời này sẽ làm khổ cho em. 
Tiến cầm lấy tay chị Hai áp chặt vào má của mình, anh lắc đầu cương quyết 
nói: 
- Chị Hai! Chị đã hi sinh cuộc đời của chị vì em. Giờ hãy để cho em báo hiếu cho chị. 
- Nhưng chị sống không bằng chết. Chị biết căn bệnh của chị khó chạy chữa được. Nghe lời chị, chúng ta về nhà thôi em, chị muốn trong giây phút cuối đời chị được nhìn thấy con sông hiền hoà, mà tuổi thơ chị và em gắn liền ở nơi đó. Dòng sông hoa trắng. 
Tiến xúc động thốt lên:
- Dòng sông hoa trắng! Em nhớ rồi, đó là những cánh hoa bưởi rụng đầy một khúc sông. Hương bưởi thơm như hương tóc của chị... 
Nói đến đây, bỗng nhiên Tiến khóc rống lên, tiếng khóc của anh làm cho những người xung quanh mủi lòng khóc theo. 
Quyên đã đọc thấu những suy nghĩ của em trai mình, chị lặng lẽ kéo chiếc khăn choàng lên đầu. Mái tóc của chị ngày nào dày và đen nhánh như gỗ mun, giờ xơ xác sau những ngày điều trị tia phóng xạ. 
Đưa tay vỗ nhẹ vào vai em trai, Quyên dịu dàng đáp: 
- Đừng khóc em! Con trai phải mạnh mẽ lên chứ. Nước mắt không giải quyết được vấn đề gì, chỉ làm cho con người thêm bi luỵ. 
- Em biết điều đó chứ, nhưng không hiểu sao em không cầm được nng bìa da sắp thành từng dãy ngay ngắn xếp trên kệ. 
Đưa tay chỉ về chiếc ghế bành, cha Vĩnh Thuỵ ra dấu cho Lam ngồi xuống, sau đó cha đến bên kệ sách chọn một quyển có bìa màu nâu, quay trở lại chỗ cô, ông kéo ghế ngồi xuống. Giọng cha thật từ tốn, như đang giảng thánh kinh cho một con chiên ngoan đạo: 
- Cha đã nhìn thấy con bé trong buổi xưng tội. Một thiên thần bé nhỏ, có đôi mắt trong sáng tựa như ánh sao lung linh, con bé là hiện thân của sự sinh tồn vĩnh cửu. 
Mười đầu ngón tay của Lam gần như tê cứng, cô nhận ra trong lời nói của vị linh mục chứa đầy lòng thương hại hơn là sự an ủi. Đôi môi Lam mím chặt, cô nghẹn ngào nói: 
- Thưa cha! Sinh mệnh của Niệm Thư như ngọn nến trước gió, chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi... 
Nói đến đây, Lam không kềm chế được cơn xúc động trong lòng, cô gục đầu xuống bàn khóc nức nở. 
- Con đừng vội nhụt chí như thế! Con bé tuy mỏng manh như giọt sương mai nhưng lại rất mạnh mẽ, không thể nào yểu mệnh được. Một ngày không xa sẽ có một điều kỳ diệu đến với con bé, con hãy sống vui vẻ, đừng buồn phiền nữa! Chúa sẽ cứu rỗi cho linh hồn các con! 
Lam ngước khuôn mặt đẫm lệ nhìn cha Vĩnh Thuỵ, cô nghi ngờ hỏi:
- Có thật như vậy không, thưa cha? 
Để quyển sách trước mặt, cha Vĩnh Thuỵ nhíu mày lật từng trang sách dọc khá lâu, cha phân tích cặn kẽ cho Lam hiểu: 
- Cha đã nhìn con bé, ngoài ánh mắt sáng trong nó còn có vầng trán cao trông rất thông minh và đôi chân mày như vẽ. Một cái gì đó rất siêu phàm mà người bình thường không dễ gì có được! 
- Nhưng Niệm Thư bệnh tim từ nhỏ, bác sĩ bảo nó có thể ra đi bất cứ lúc nào. Chuyện đó ai cũng biết, con bé sống được ngày nào là mừng ngày đó, thưa cha!
Cha Vĩnh Thuỵ khép quyển sách lại, khuôn mặt cha biểu lộ nhiều cảm xúc, 
một cảm xúc rất lạ mà chỉ có người đồng cảm mới nhận ra. Giọng vẫn điềm 
đạm: 
- Sự sống của một con người không lệ thuộc vào một lời phán quyết của một ai. Con đã nhận thức sai lầm điều đó rồi đấy. Tại sao con không để cho con bé tận hưởng bầu không khí trong lành tiếp xúc với những đứa bạn đồng trang lứa và thế giới xung quanh nó? 
Lam buông tiếng thở dài:  ngon. Thế nhưng không biết vì sao trằn trọc mãi không thể vào giấc được.
Tầm 11 giờ 30 đêm V khẽ lay mình dậy, nói:
- L, anh có nghe tiếng gì không?
- Không, có tiếng gì đâu.
- Em nghe có tiếng gì đó ghê răng lắm, bên ngoài phòng.
- Chắc là tiếng ngáy thôi, bác anh ngáy to lắm. Ngủ đi, có anh ở đây sợ gì.
5 phút sau:
- L, không phải tiếng ngáy !
- Vậy chắc là tiếng rotor của cánh quạt thôi, em nghe kỹ đi.
- Ừm, chắc vậy.
Mặc dù trấn an người yêu là vậy nhưng mình vẫn có cảm giác bồn chồn trong người. Mình không chắc tiếng động mà mình và cô ấy nghe có phải là một không. Mình lo lắng nhìn về hướng cửa phòng, hy vọng sẽ không phải bắt gặp một bóng trắng lướt qua trong ánh đèn cam lạnh lẽo bên ngoài.
- Thôi, lại nghĩ nhiều rồi…
Mình tự nhủ và nhắm mắt, cố tóm lấy giấc ngủ. Một lúc sau tự nhiên mình cảm thấy chật, nhìn qua bên cạnh thì thấy V đang nằm lấn như muốn đẩy mình ra khỏi nệm. Mình càu nhàu rồi lay:
- Em xích qua một chút, nệm rộng mà, anh sắp rớt ra ngoài rồi nè.
V lùi ra xa về phía bên kia giường, rồi nhìn lên trần nhà và hét lên. Tim mình như muốn rụng ra ngoài, mình đưa tay ra cầm lấy tay V. Đột ngột, mình nghe có tiếng khóc rất lớn, là tiếng khóc của trẻ em vang trong đêm vắng, oe oe oe oe. Rồi một thế lực vô hình đè chặt mình xuống giường rồi vặn tréo tay chân mình lại. Cảnh vật qua mắt mình lúc này giống như nhìn qua một lăng kính màu xanh. Mắt mình trợn tròn. Miệng mình như có ai đó banh ra và cổ họng tự-phát-ra-tiếng-kêu ! Tuy nhiên mình vẫn ý thức được, mình ý thức được mình đang nằm trên giường và có một sức mạnh siêu nhiên nào đó đang chiếm lấy, tìm cách điều khiển hoàn toàn cơ thể mình.
- L! L! Dậy đi !
V đập mạnh vào vào vai mình. Cản

“TV một truyền bá, mọi người đều biết chúng ta đơn vị có người mất tích.”
“Nàng tên gì?”
“Khúc Thiêm Trúc.”
“Còn không có tìm được sao?”
“Không có. Mẫu thân của nàng mỗi ngày tìm chúng ta quản lý làm ầm ĩ. Trên thực tế, Khúc Thiêm Trúc là cuối tuần mất tích đấy, nhà khách căn bản sẽ không phụ cái gì trách nhiệm.”
“Ngươi cùng Khúc Thiêm Trúc có quen hay không?”
“Ở đơn vị, chỉ có hai ta là thẳng tính, cho nên quan hệ tốt nhất rồi. . . Ai.”
“Ta là phóng viên, nghĩ muốn hiểu rõ một ít về tình huống của nàng, ngươi có thể giới thiệu một chút không? Cám ơn ngươi rồi.”
“Nàng 26 tuổi, chòm sao Kim Ngưu, tính cách rất đanh đá, bất quá đối với người không có ý xấu. Nàng bạn trai gọi Triệu Tĩnh, giống như so Khúc Thiêm Trúc đại hai tuổi a, là cái khỏe đẹp cân đối huấn luyện viên, hắn đơn vị ngay tại Tây Sơn nhà khách sau lưng, cái kia cọng lông ô tố tập thể hình câu lạc bộ.”
“Ngươi cảm thấy hai người bọn họ có thể đi chỗ nào đâu này?”
Cô bé này nghĩ nghĩ, nói: “Tất cả mọi người suy đoán, Khúc Thiêm Trúc dữ nhiều lành ít rồi. . .”
“Vì cái gì?”
“Cái kia Triệu Tĩnh. . . Rất lấy lão bà ưa thích.”
“Lão bà?”
“Hắn khách hàng phần lớn là 50~60 tuổi phú bà, minh bạch chưa?”
“Ngươi nói là, có người đem Khúc Thiêm Trúc giết, đem Triệu Tĩnh ẩn nấp rồi?”
“Tất cả mọi người như vậy đoán.” Cô bé này vừa nói một bên cảnh giác nhìn xem Lục Lục tay nải: “Ngươi không có ghi âm a? Ngàn vạn đừng đem của ta lời nói đem làm bảng tường trình ah!”
“Ngươi yên tâm, ta cũng không phải cảnh sát, c

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét