n hot về ông bố tự đỡ đẻ cho con gái đang gây xôn xao dư luận tại London, Anh. Cụ thể, vào thứ 3 ngày 18/6 một ông bố đã phải tự tay đỡ đẻ cho con gái mình ngay trong xe ô tô đỗ trên đường.
Tony Hall, người cha đỡ đẻ cho con gái kể lại, sáng thứ 3 vừa qua, ông lái xe chở cô con gái Anna đang mang thai tới bệnh viện. Tuy nhiên, trên đường tới bệnh viện, hai cha con bị tắc nghẽn giao thông một lúc lâu tại đường Welling ở Bexley, Luân Đôn.
Trong lúc 2 cha con Anna đang ngồi trong xe, thì cô bắt đầu thấy đau bụng dữ dội. Quá trình chuyển dạ diễn ra quá nhanh nên Tony đã buộc phải đóng vai người đỡ đẻ để giúp con gái mình sinh con ngay trên ô tô.
Tony cho biết, trong lúc ông vẫn cố nói với con gái mình duy trì nhịp thở đều, giữ bình tĩnh và lái xe nhanh hơn thì đầu cháu bé gần như đã lòi ra bên ngoài. Ông bố đỡ đẻ cho con gái
Lúc ấy, Tony không thể làm gì khác ngoài việc dừng xe lại và đỡ cháu mình ra ngoài. Mặc dù em bé bị dây rốn cuốn quanh cổ nhưng nhờ sự nhanh trí của ông ngoại em đã thoát khỏi mối nguy hiểm đe dọa tính mạng.
Ngay sau khi cháu bé chào đời, cả hai mẹ con Anna đã được đưa tới bệnh viện gần nhất. Các bác sĩ cho biết sức khỏe của hai mẹ con Anna đã hoàn toàn ổn định. Bé Dani – Ann nặng khoảng 1.9kg, dù sinh non nhưng em vẫn rất khỏe mạnh.
Một trong những điều làm nên đời sống văn hóa làng quê trước kia là các câu chuyện ma. Đó không phải là chuyện mê tín dị đoan. Đó là một phần không thể thiếu được trong đời sống tinh thần của những người dân quê. Và tôi là một đứa trẻ đã lớn lên trong những câu chuyện ma đó.
Ngày còn bé, vào những buổi tối, những đứa trẻ thường quây quần bên bà hoặc mẹ chúng và đòi nghe chuyện ma. Những câu chuyện không làm chúng tôi trở thành những đứa trẻ hư hỏng ngày nay như cãi lại cha mẹ, bỏ học, ăn trộm vặt, hút ma túy, đánh đập bạn cùng lớp, giấu một đống phao trong người vào thi, ngồi quán net suốt ngày chơi game, vào nhà nghỉ với bạn học khi vẫn ở tuổi vị thành niên… Ngược lại, chúng luôn mang đến cho những đứa trẻ non nớt như tôi ngày ấy một điều gì đó thật lạ lùng và gợi mở ra bao điều về cuộc sống.
Trong những ngày nghỉ bây giờ, tôi thường trở về quê. Và mỗi lần về quê, tôi thường dậy sớm sang bên kia sông đi chợ. Mỗi lần đi qua sông, tôi lại nhớ về câu chuyện ma sông mà bà tôi kể cho tôi nghe.
Khúc sông Đáy chảy qua làng tôi ngày ấy năm nào cũng có người chết đuối. Mà những người chết đuối đều là đàn ông. Bà tôi kể rằng: Vào những đêm trăng thanh vắng, người ta thường thấy một con ma sông bơi lội trên khúc sông chảy qua làng tôi. Con ma ấy là một cô gái da trắng ngần và tóc dài óng ả.
Nhiều người trong làng nói rằng tóc con ma trôi bồng bềnh trong dòng nước sông từ bến làng tôi đến bến đò làng Vinh cách đó chừng 3 km. Cứ mỗi năm, con ma sông này dìm chết một người đàn ông tắm vào ban đêm.
Khi tôi là một thanh niên, những tối mùa hè oi bức, tôi thường cùng mấy người bạn ra sông tắm. Lúc đó, nước sông đã bớt đi hơi nóng của nắng trời suốt một ngày. Tôi lặn xuống sâu dưới đáy sông để cảm nhận được sự mát lạnh của sông đêm. Mỗi lần đi tắm sông đêm như thế này, mẹ tôi thường dặn dò tôi cẩn thận. Mẹ tôi vẫn bị câu chuyện về con ma sông và những cái chết của đàn ông làng hằng năm trên khúc sông đó ám ảnh.
Hồi nhỏ, tôi đã nghe bà tôi kể đi kể lại hàng chục lần về con ma sông ấy. Có một lần tôi hỏi bà tôi con ma sông ấy ở đâu ra. Bà kể rằng: Những năm tháng rất lâu trước đó, một cô gái ở làng bên kia bờ của con sông thường ra sông tắm vào ban đêm. Một đêm, những gã đàn ông sống trên một chiếc thuyền chài đã cưỡng dâm cô trên dòng sông ấy rồi dìm chết cô.Công an đưa thi thể bà Bương ra khỏi hiện trường nơi bà tự thiêu.
Chiều 6-7, Công an huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên, cho biết kết quả điều tra bước đầu về nguyên nhân bà cụ 83 tuổi tẩm xăng tự thiêu trước sân Tòa án nhân dân huyện Đông Hòa sáng 5-7.
Nguồn tin Công an huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên, cho biết kết quả điều tra bước đầu có thể nhận định nguyên nhân cụ Nguyễn Thị Bương 83 tuổi, ngụ thôn Phước Lương, xã Hòa Xuân Tây tẩm xăng tự thiêu trước tiền sảnh TAND huyện Đông Hòa sáng ngày 5-7 vì bức xúc không đòi được vàng theo phán quyết của bản án đã có hiệu lực pháp luật.
Theo bản án số 26/2009/HNGĐ-ST ngày 30-12-2009 của TAND huyện Đông Hòa, ngoài việc giải quyết cho con gái cụ Bương là Trần Thị Giàu được ly hôn chồng là Nguyễn Văn Lập, tòa án này còn buộc anh Lập phải có nghĩa vụ trả nợ 3 chỉ vàng mà vợ chồng họ đã mượn của cụ Bương.
Sau khi án có hiệu lực pháp luật, ngày 17-3-2010 Chi cục thi hành án dân sự huyện Đông Hòa đã ra quyết định thi hành án, kê biên bộ bàn ghế salon gỗ của anh Lập nhưng chỉ mới trả được cho cụ Bương 1 chỉ vàng.
Do anh Lập không có điều kiện trả nợ phần còn lai, nên đơn yêu cầu thi hành án của cụ Bương đã được Chi cục thi hành án dân sự huyện Đông Hòa trả lại vào tháng 9-2011.
Nhầm tưởng tòa án có quyền phán quyết bằng bản án thì phải có trách nhiệm can thiệp để cơ quan thi hành án buộc anh Lập trả hết số vàng còn nợ, nên có lần cụ Bương nói với người thân là sẽ tự tử.
Trong ba ngày trước khi tự thiêu, bà Bương đến ở tại nhà chị Giàu. Tại đây, bà được biết con gái mình đang mắc bệnh cột sống nhưng chưa có đủ tiền đi điều trị, trong khi đó anh Lập sắp lấy vợ khác. Chị Giàu đã gửi đơn khởi kiện đòi chia tài sản chung là căn nhà và thửa đất tạo lập trong thời kỳ hôn nhân.
-Giới Thiệu Nhân Vật
-Lâm Tiểu Băng( Băng Băng)….:17t ngoại hình tuyệt trần, thông minh….Tiểu thư của tập đoàn đá quý lớn nhất Thế giới...ba me ly dị, Tiểu băng bị ép ở với ba,& chuyển nhà sang Anh ở với mẹ kế từ năm học lớp 8, bị mẹ kế hành dạ, & có 1 chuyện tình lâm ly bi đát trong quá khư( vô truyện ời biết….), người Tiểu Băng thương nhất là anh hai, hiện nay thì anh hai tiểu Băng sóng với mẹ & cha vượng
-Lâm Khắc Thiên:18t anh trai của Tiểu băng, đẹp trai, phong độ,kĩ thuật kua gái vô đối, là hot boy trường Star…thủ lĩnh F4 ba mẹ ly hôn khi anh học lớp 9, anh ở với mẹ và cha vượng là 1 thương gia nhất nhì châu Á….
-Lưu HẠ Như:17t,xinh đẹp, là con của 1 tập toàn mấy tình lớn nhất Châu Á, là tiểu thư của trường Star đồng thời cũng là chị hai lun, LÀ bạn chí cốt of Tiểu Băng tuy 2 người ở xa nhau nhưng vẫn liên lạc thường xuyên, nên tình cảm vẫn thân như ngày nào, đc đính hôn với Khắc Thiên từ nhỏ, nhưng Như & Thiên chỉ xem nhau là anh em & hứa với nhau là hok sen vào chuyện tình của nhau….
-Trịnh Hoàng Lâm:18t Thiếu gia tập đoàn Hàng không, Đẹp zai, vui vẽ,sát gái hok gướm tay, Nằm trong f4 của trường Star
-Trịnh Hoàng Kiệt: 17t em trai Lâm, nhan sắc hok thua gì Lâm, Lạnh lùng, xem girl như rát….nằm trong F4
-Đoàn Thiên BẢo: 18t Thiếu gia tập đoàn Hàng hải nhất nhì thế giới, đẹp zai, lăng nhăng…thây bồ như thay áo… DI Ổ
* * *
Ngày 10 tháng Chín, một ngày hè nóng nực, oi ả trên đất phương Nam.
Tân sinh viên Trịnh Vi mặt đỏ gay, cùng anh lái xe taxi vừa kéo vừa lôi hai chiếc va li to của mình ra khỏi cốp xe. Cô khẽ ngẩng đầu, lấy mu bàn tay quệt mồ hôi, ánh nắng gay gắt hắt qua kẽ lá khiến Trịnh Vi cảm thấy trước mắt như tối lại. Cô không quen lắm với thời tiết nóng bức như thế này. Trịnh Vi móc trong túi quần bò ra ít tiền lẻ mà mẹ đã chuẩn bị cho cô trước khi về trường và đưa cho anh lái xe, khẽ cười nói: "Cám ơn chú ạ".
Anh lái xe xem chừng chưa đầy 30 tuổi, thấy cô gái gọi mình là chú thì mặt đỏ tía tai, vội vàng trả lại tiền, số lẻ cũng không dám lấy.
Trịnh Vi đứng dưới một tán cây to để tránh nắng, vừa lấy tay phe phẩy cho đỡ nóng, vừa ngó nghiêng vùng đất mà cô sẽ sống và “Chiến đấu” bốn năm. Nơi cô đang đứng là một con đường trải dài trong trường, hai bên đường là hàng cây của vùng Á nhiệt đới mà cô không biết tên gọi là gì, có thể tưởng tượng vào những buổi hoàng hôn, được đi dạo trên con đường này thì thật thú vị biết bao. Nhưng giờ đây, hai bên vỉa hè dành cho người đi bộ đã bị mọi người và những chiếc bàn to nhỏ đủ loại chen chật ních. Thỉnh thoảng có những chiếc ô tô con, xe taxi chạy đến gần nơi cô đang đứng và không tiến thêm được mét nào nữa. Đương nhiên, xe chở khách của trường đi đón tân sinh viên từ ga về vẫn là nhiều hơn cả, hết tốp này đến tốp khác, tất cả đều là những gương mặt non nớt, khệ nệ xách những va ly lớn nhỏ, ngoài ra còn có cả các bậc phụ huynh đưa con nhập trường, gương mặt họ lộ rõ vẻ bồn chồn, lo lắng hơn cả những tân sinh viên.
Trông thấy vẻ mặt của các bậc phụ huynh, Trịnh Vi liền bật cười. Cô thầm nghĩ, nếu mẹ cũng đưa mình đến nhập trường, chắc cũng toát lên vẻ “Hoàng đế chưa vội thái giám đã vội” này đây? Cả bố và mẹ đều muốn đưa cô đi nhập trường, nhưng trước mặt bố mẹ, Trịnh Vi đã vỗ ngực nói: “Không cần đâu ạ, một cô gái 18 tuổi, thông minh như con, lẽ nào chỉ mỗi việc nhập trường cũng không giải quyết được ư? Bố mẹ cứ đi theo con như thế khác gì quá coi thường con, bố mẹ đừng quên là hồi tám tuổi, một mình con đi ô tô ba tiếng đồng hồ để về nhà bà nội. Bố mẹ yên tâm, yên tâm đi! ”
Mặc dù vậy, bố mẹ Trịnh Vi cũng không yên tâm lắm, nhưng vì công việc cũng bận, hơn nữa Trịnh Vi lại cam đoan, hứa hẹn đủ điều, thêm vào đó là lớp cấp ba của cô cũng có ba bạn thi đỗ đại học ở thành phố này, có thể đi cùng và giúp đỡ lẫn nhau. Và thế là, sau khi được nghe những lời dặn dò, dạy bảo thấm thía của cha mẹ về việc đề phòng kẽ gian lừa bắt, Trịnh Vi háo hức cùng mấy người bạn đáp chuyến tàu xuôi về vùng đất phương Nam, trên tàu mọi người cười nói rôm rả nên cô cũng không cảm thấy lẻ loi.
Sau khi xuống tàu, mấy người bạn đi cùng đều được xe ô tô của trường ra đón. Trịnh Vi vẫy tay tạm biệt bạn bè, một mình đứng đợi ở ga, nhưng mãi không thấy bóng dáng chiếc xe nào ra đón tân sinh viên tựu trường của Đại học G cả. Cô vốn là người hay sốt ruột, thấy tình hình đó bèn gọi một chiếc taxi, một mình đi về trường G.
Chưa kịp bao quát hết môi trường xung quanh, thì đã có bốn, năm nam sinh viên bước đến, với nụ cười nhiệt tình chỉ có ở các anh sinh viên năm trên và tỏ vẻ ta đây rất thông tổ. Một cậu trong đám hỏi: “Em là sinh viên mới hả? Khoa nào vậy? ”
“Em ạ? Khoa xây dựng”. Trịnh Vi thật thà trả lời. Lâm Tĩnh đã dặn dò cô rất nhiều lần, lần đầu tiên đặt chân đến nơi xa lạ, ngoan ngoãn một chút sẽ tốt hơn. Lâm Tĩnh - cái tên nghe như tên của một cô gái ngoan hiền, nhưng thực tế đó không phải là bạn học của Trịnh Vi cũng chẳng phải một cô gái nào cả mà là người có vai trò quan trọng nhất trong 17 năm qua của Trịnh Vi - người mà cô quyết tâm sau này sẽ lấy làm chồng. Cha của Lâm Tĩnh thuộc tốp sinh viên khóa đầu tiên tham gia kì thi đại học được khôi phục sau cuộc cách mạng Văn Hóa, chữ “Tĩnh” mà ông đặt cho con trai, nghe nói bắt nguồn từ hai câu thơ trong Kinh Thi “Nghi ngôn ẩm tửu, dữ tử giai lão. Cầm sắt tại ngự, mạc bất tĩnh hảo”. (Bữa ăn uống rượu cho say, hẹn nhau chung sống đến ngày tóc sương. Hầu buổi tiệc du dương cầm sắt, thì an vui tương đắt hợp hòa). Lâm Tĩnh hơn Trịnh Vi năm tuổi, hai nhà có chung một cái sân rộng vì cha mẹ của Lâm Tĩnh và Trịnh Vi đều là công nhân viên chức, công việc rất bận, nên có thể nói tuổi thơ của Trịnh Vi gắn liền với Lâm Tĩnh. Trong kí ức của cô, bắt đầu từ khi đi mẫu giáo, người đến đón cô về nhà đều là anh Lâm Tĩnh. Những lời dạy bảo của cha mẹ Trịnh Vi thường hay xao nhãng, vào tai trái, ra tai phải, những những gì Lâm Tĩnh nói đều được lưu giữ trong đầu cô.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét