Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Trường THPT Phan Đình Phùng có điểm chuẩn 49,5 điểm, trong khi đó, năm trước lấy 54 điểm (giảm 4,5 điểm). Trường THPT Kim Liên có điểm chuẩn 51 điểm, trong khi đó, năm ngoái lấy 54 điểm…
Trước đó, ngày 4/7, kết quả thi của từng học sinh tham dự kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT năm học 2013-2014 tại Hà Nội đã được niêm yết công khai tại Trường THPT nơi học sinh đăng ký nguyện vọng 1 và nguyện vọng vào lớp chuyên.
Theo quy chế thi của Bộ GD-ĐT, mọi học sinh đều có quyền xin phúc khảo bài thi. Kết quả phúc khảo dự kiến được công bố cho thí sinh vào ngày 20/7.
Kỳ thi vào lớp 10 này đánh giá là kỳ thi cạnh tranh gay gắt bởi có tới gần 72.000 học sinh dự thi trong khi chỉ có 49.500 chỉ tiêu của 110 trường THPT công lập. Như vậy, sẽ có khoảng 20.000 thí sinh buộc phải lựa chọn nguyện vọng tiếp theo ở trường dân lập hoặc hệ giáo dục thường xuyên.
Trước đó, Sở GD-ĐT Hà Nội công bố điểm chuẩn của lớp 10 hệ PTTH chuyên các trường Hà Nội – Amsterdam, Nguyễn Huệ, Chu Văn An, Sơn Tây. điểm chuẩn vào lớp 10 ở Hà Nội
Bảng điểm chuẩn tuyển sinh vào lớp 10 các trường THPT công lập năm học 2013-2014:Khoa Xây dựng à! ” Thấy Trịnh Vi trả lời như vậy, một cậu sinh viên mặt đầy trứng cá mắt đã sáng lên, “Thế thì coi như em là em gái của bọn anh rồi, bọn anh phụ trách việc đón tiếp sinh viên mới, em đi theo bọn anh, bọn anh sẽ đưa em đi làm thủ tục nhập học”. Nói xong, mấy cậu nam sinh không chần chừ đỡ ngay hành lý cho Trịnh Vi.
Mọi ấn tượng về con trai của Trịnh Vi chỉ dừng lại ở những năm tháng học cấp 3, đám bạn trai trong lớp thích gọi con gái bằng biệt hiệu, thường xuyên chỉ vì một bài tập mà tranh cãi mặt đỏ tía tai với con gái trong lớp. Không chịu chủ động lau bảng, thích bình phẩm con gái sau lưng nhưng lại không thích chơi cùng họ, chẳng ra dáng nam nhi chút nào. Vì thế, cô cảm thấy hơi bất ngờ trước sự ân cần, chu đáo của các sinh viên nam trong trường đại học.
Cậu sinh viên mặt đầy trứng cá chủ động kéo chiếc va li của Trịnh Vi, phát hiện thấy có gì bất thường, bèn cúi xuống nhìn. Trịnh Vi cười ngại ngùng: “Em xin lỗi, bánh xe của va li bị hỏng rồi ạ”. Trong lúc thu dọn đồ đạc, cô đã nhét vào đó gần ba mươi quyển truyện tranh, bố cô phải thuê một ông cửu vạn mới chuyển được hành lý của cô lên tàu. Ai ngờ, vừa xuống tàu được một lúc, vì quá tải nên bánh xe đã hỏng, việc chuyển chiếc va li lại càng khó khăn hơn. Cô cảm thấy hơi ái ngại cho cậu sinh viên hào hiệp này.
“Không sao, đừng tưởng bọn anh gầy, cơ bắp cũng không đến nỗi, có mỗi va li thì ăn thua gì? ” Câu sinh viên đó khẽ cười rồi vỗ vào vai một cậu thấp hơn với vẻ rất tự nhiên: “Vừa nãy không phải cậu cứ đòi bê hành lý cho các em đó sao? Cơ hội đến rồi đó”.
Cậu người thấp thử nhấc chiếc va li bằng một tay, chiếc va li không nhúc nhích, cậu ta hơi sững người và cũng hơi ngại ngùng. Rồi cậu lại thử bằng cả hai tay, cuối cùng cũng đã nhấc được nó lên. Trịnh Vi và mấy cậu còn lại đi đằng sau, thấy rõ bước đi của cậu ta rất loạng choạng.
Theo lời đề nghị của nhóm nam sinh, trước hết đi lấy chìa khóa phòng ở kí túc xá, chuyển hành lý và sắp đặt giường chiếu gọn gàng rồi mới đi làm các thủ tục khác, Trịnh Vi đồng ý. Vừa đi được mấy bước, đột nhiên cô nhìn thấy một tấm biển tiếp đón với hàng chữ: “Khoa Xây dựng Học viện Công trình Kiến trúc”, cô chợt nghĩ đây mới là địa điểm cô cần tìm. Trịnh Vi đang định bước tới thì cậu sinh viên mặt trứng cá gặp cô đầu tiên bèn nói: “Không sao đâu, bọn anh cũng ở Học viện Công trình Kiến trúc, bọn anh đón tiếp em cũng được mà”.
Mấy câu sinh viên đứng cạnh tấm biển, nhìn thấy bọn họ liền cười nháy mắt: “Lão Trương, số các ông cũng xuân nhỉ, em gái học ở khoa nào vậy?"
Vừa nói xong thì có người kêu lớn: “Lão Trương “Cáo” quá đấy, vừa nãy bốn năm tên trong khoa Công nghệ Môi trường các ông xuống xe xong đứng bên vệ đường chẳng ai thèm ngó ngàng, em gái của khoa xay dựng bọn tôi, người của khoa chưa trông thấy thì bị các ông chộp trước rồi…”
“Đều là một, là một cả mà, khoa công nghệ Môi trường bọn tôi đã sáp nhập vào Học viện Công trình Kiến trúc rồi, đều là anh em một nhà, gì phải phân biệt” Cậu sinh viên tên Trương vừa cười vừa thanh minh.
Trịnh Vi cười thầm và lấy tay phe phẩy quạt, giả vờ không nghe thấy bọn họ cãi nhau như đám thú đói tranh mồi, lúc này im lặng là sự lựa chọn tốt nhất cho một thiếu nữ thông minh.
Kết quả là lập luận “Anh em một nhà” của anh chàng sinh viên tên Trương đã thắng. Họ đã bảo vệ thành công chiến lợi phẩm - Trịnh Vi của mình. Trên đường đi về kí túc xá, mấy anh sinh viên tranh nhau hỏi cô, tìm hiểu một loạt tên tuổi, khoa, ngành học, quê quán của cô, và họ cũng không bỏ lỡ cơ hội tự giới thiệu mình. Đáng phục nhất phải kể đến anh chàng họ Trương, anh đưa cho cô một tấm card tự làm, trên đó ghi ngay cả nhóm máu, sở thích cũng đều có cả, rất cô đọng, đầy đủ. Trịnh Vi xuýt xoa đón lấy tấm card và cất vào chiếc túi xách tay của mình, lòng thầm phục anh chàng sinh viên năm thứ ba của khoa Công nghệ Môi trường này, thất đúng là ngôn ngữ tuôn chảy như nước sông Hoàng Hà. Thực lòng mà nói, Trịnh Vi đã quen với cảnh gọi mày tao, đập bàn đập ghế với đám con trai trong lớp, hôm nay ngày đầu tiên đặt chân đến trường đại học lại được nâng như nâng trứng như vậy, cô cảm thấy có đôi chút ngỡ ngàng. Chỉ có điều đi gần hết con đường trong trường, đâu đâu cũng thấy người, nhưng sinh viên nữ chỉ đếm được trên đầu ngón tay, giờ đây Trịnh Vi mới tin tỷ lệ 9 : 1 giữa sinh viên nam và sinh viên nữ ở trường đại học tự nhiên nổi tiếng nhất miền Nam này không phải là lời đồn thôi, và cũng không thể trách vẻ thèm khát của đám nam sinh kia.
Sinh viên nữ ở các trường đại học tự nhiên vốn luôn là động vật quý hiếm, và phần lớn nhan sắc đều khá khiêm tốn. Mặc dù Trịnh Vi không phải tuyệt mỹ giai nhân gì, và so với người mẹ xinh đẹp của cô, cô vẫn còn thua xa, nhưng cô có một gương mặt tròn trĩnh đáng yêu, chiếc cằm xinh xắn, đôi mắt to tinh nhanh, chiếc mũi nhỏ nhắn, cao thẳng, đặc biệt là làn da trắng ngần - đây là điều mà mẹ cô cũng thừa nhận hồi còn trẻ không bì được với con gái. Vì thế, theo nhận xét của Trịnh Vi qua vô số lần soi gương tự đánh giá, cô chắc chắn mình là một cô gái xinh đẹp, đáng yêu, giống như nhân vật nữ chính dưới ngòi bút của nữ sĩ Quỳnh Dao. Mặc dù tiểu thuyết của bà đã lỗi thời, nhưng thẩm mỹ quan của bà vẫn bền vững với thời gian, nhìn các nhân vật nữ được bà lựa chọn trong các bộ phim truyền hình ngày càng nổi tiếng là biết. Ngay cả Lâm Tĩnh vốn rất tiết kiệm lời khen cũng đã từng nói rằng, những lúc yên lặng, nhìn Trịnh Vi rất hấp dẫn, có thể gọi là “Trầm tư như thục nữ”. Dĩ nhiên, Trịnh Vi đã tự bỏ nửa câu sau “ồn ào như thỏ phi” của anh và coi đó là lời khen anh dành cho cô.
Trịnh Vi đi sau anh chàng tên Trương, cô vừa nhìn cậu sinh viên đang thở dốc vì phải vác chiếc va ly với vẻ ái ngại vừa tự bấm bụng cười thầm, xem ra học đại học ở trường tự nhiên cũng có cái hay riêng của nó ở cái nơi mà lợn sề cũng được nâng niu như Marilyn Monroe này, những ngày tháng tươi đẹp vẫn đang ở phía trước.
Sau khi nhận được chìa khóa từ bà quản lí kí túc xá, Trịnh Vi nhanh chóng tìm thấy căn phòng có tấm biển 402. Cô đẩy cửa bước vào, đó là một căn phòng nhỏ dành cho sáu người, cũng hơi chật một chút, nhưng ban công, nhà vệ sinh đầy đủ. Trịnh Vi vốn không hay kén chọn, cô nhìn khắp một lượt, sáu giường thì ba chiếc đã có hành lý, xem ra cô là người thứ tư. Nghe bà quản lí kí túc xá nói, do thiếu phòng nên không thể sắp xếp chỗ ở cho cô theo khoa, vì thế phòng mà cô đang ở là phòng của các sinh viên học ở các khoa khác nhau. Trịnh Vi chưa sống trong kí túc xá bao giờ, cô rất hào hứng trước cuộc sống tập thể sắp tới, cô chọn một chiếc giường tầng dưới gần nhà vệ sinh, từ nay trở đi đây sẽ là địa bàn của cô.
Mấy anh sinh viên vừa rồi vẫn đang đứng đợi cô, trong đó có anh chàng vừa phải lao động cật lực nhất, mồ hôi vã ra như tắm. Lâm Tĩnh dặn cô ra ngoài phải biết khéo ăn khéo nói, và thế là Trịnh Vi vừa cười vừa cảm ơn bọn họ, chiêu này quả là hiệu nghiệm. Anh chàng tên Trương còn xua tay, “Có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà”. Vẻ hào hiệp đó dường như khiến người ta quên mất vừa nãy trên đường đi anh ta chỉ là người hoạt động mồm và đi tay không.i phóng xe như bị ma đuổi, trực chỉ tới chợ An Đông. Kim đồng hồ trên tay tôi chỉ ngay con số 5 càng khiến lòng tôi như bị lửa đốt. Kiểu này coi bộ nguy to. Hồi sáng trước khi đi làm, vợ tôi dặn tôi đúng bốn giờ chiều ghé chợ đón cô ta về, vậy mà mải cà phê cà pháo với mấy đứa bạn tôi quên béng đi mất, đến khi sực nhớ ra thì đã trễ cả tiếng đồng hồ. Tôi dừng xe trước cổng chợ, ngóng mỏi con mắt nhưng chẳng thấy bóng vợ tôi đâu. Tôi đứng lớ ngớ một hồi, nửa muốn đạp xe về nửa muốn ráng đợi. Biết đâu chiều nay cô ta chẳng rề rà lâu hơn mọi bữa. Nghĩ vậy nên tôi cứ đi tới đi lui lóng ngóng trước cổng chợ, không dám bước đi đâu xa, sợ cô ta ra mà không tìm thấy tôi thì có nước chết! Tới khi đồng hồ chỉ sáu giờ thì tôi biết rằng có đợi nữa cũng vô ích, rằng vợ tôi đã về nhà rồi và rằng cô ta đã cuốc bộ. Tôi biết chắc điều đó bởi một là vợ tôi rất tằn tiện, hai là cô ta không bao giờ đi xích lô trên những chặng đường mà đôi chân con người có thể chinh phục được. Tôi phóng vội về nhà, gió thổi vù vù bên tai, tim đập thình thình trong ngực. Tôi vừa đạp xe vừa nguyền rủa mình thậm tệ: đồ hứa lèo, đồ thất tín, đồ vô dụng và hàng lô những lời tương tự khác, lòng hoang mang nghĩ đến những điều đang chờ đợi tôi ở nhà. 
Vừa vô tới cửa, tôi gặp ngay thằng con tôi: 
- Mẹ về chưa con? 
- Mẹ về rồi! 
- Mẹ đang làm gì thế? - Tôi tiếp tục thăm dò. 
- Mẹ đang thái mỡ trong bếp. 
Tôi bước rón rén xuống bếp, trên môi nở sẵn một nụ cười biết lỗi. Nhưng vô ích, vợ tôi ngồi thái mỡ không ngẩng mặt lên mặc dù tôi cố ý tạo ra những tiếng động lịch kịch để báo hiệu cho cô ta biết. 
Không biết làm sao, cuối cùng tôi đành cười giả lả: Chương một
Thái Tuấn vươn vai sau một giấc ngủ thật sâu. Chàng cảm thấy cuộc đời mình như vừa hồi sinh sau chuyến nghỉ phép hai tuần rất tuyệt. Đối với một người mà ngày ngày phải vùi đầu vào công việc thì những ngày nghỉ có một giá trị rất lớn. Thái Tuấn ăn qua loa buổi điểm tâm rồi đến công ty ngay. Chàng nóng lòng muốn biết trong thời gian chàng không có mặt, các nhân viên dưới quyền đã giải quyến công việc ra sao. Dù rất tin tưởng họ nhưng với cương vị là một giám đốc, chàng muốn biết cặn kẽ những thương vụ đã được ký kết trong thời gian chàng vắng mặt. 
Khi Thái Tuấn bước vào văn phòng và mới ngồi xuống ghế thì cô thư ký đã xuất hiện và nói với chàng: 
- Thưa ông, vị phó giám đốc phụ trách về quảng cáo muốn gặp ông. 
Câu nói này của cô thư ký làm Thái Tuấn cảm thấy bất ngờ. Chàng nhìn cô và hỏi lại: 
- Cô nói là ai muốn gặp tôi? 
- Dạ... vị phó giám đốc phụ trách về quảng cáo - Cô thư ký ngập ngừng đáp 
- Ai đề nghị vị phó giám đốc này? 
Chàng vừa hỏi vừa cau mày vì trong lòng rất bực. Là giám đốc của một công ty mà chưa được sự đồng ý của chàng, một nhân viên mới đã xuất hiện và ngồi vào một cương vị quan trọng như vậy. 
- Dạ, chính ngài chủ tịch, phụ thân của giám đốc đã đề cử. Ông còn nói vị phó giám đốc này rất có bản lĩnh - Cô thư ký vội đáp, muốn xoa tan nỗi bực bội của giám đốc mình 
- Cha tôi ư? - Thái Tuấn thốt lên bằng giọng đầy bất ngờ 
Thực ra, ông Thế Bảo, cha của Thái Tuấn, đã giao lại toàn bộ sự nghiệp đồ sộ của ông cho con trai, chức vị chủ tịch của ông chỉ là một chức vị chiếu lệ chứ bao lâu nay ông Thế Bảo hầu như đã rút ra khỏi thương trường để an hưởng tuổi già. Tuy vậy, ảnh hưởng của ông còn rất mạnh mẽ nên việc ông giới thiệu vị phó giám đốc mới này,Thái Tuấn dù muốn dù không cũng phải tuân theo 
- Trong lúc tôi nghỉ phép, cha tôi đã đến công ty à? - Chàng hỏi, ngước nhìn cô thư ký 
- Thưa ông, ngài chủ tịch điện thoại và cho người mang thư tay đến 
Thái Tuấn gõ nhẹ đầu bút xuống bàn. Nếu được cha chàng tận tình giới thiệu như thế thì vị phó giàm đốc này không phải là tay vừa bởi đã lâu lắm rồi, ông Thế Bảo hoàn toàn không can thiệp vào công việc của công ty. Thái Tuấn nghĩ ngợi một lúc rồi bảo thư ký của mình: 
- Thôi được, cho ông ta vào ! Tôi cũng rất muốn gặp ông ta. 
- Thưa không phải " ông " mà là " cô " ạ ! - Cô thư ký vừa nói vừa tủm tỉm cười 
Câu trả lời của cô ta làm Thái Tuấn bất ngờ lần nữa. " Cô " ư? Như thế người này còn rất trẻ ! Thế thì tại sao cha chàng lại đề cử cô ta vào một chức vụ quan trọng như thế? 
- Cho cô ta vào đi ! - Thái Tuấn ra lệnh cho cô thư ký 
Cô thư ký lập tức lui ra và một lát sau, một cô gái trẻ xuất hiện. Bề ngoài của cô gái này làm cho Thái Tuấn hoàn toàn kinh ngạc. Chàng nghĩ trong đầu đây phải là một cô gái diện mạo nghiêm khắc, khô khan, một nét kinh điển của những phụ nữ làm thương mại. Nhưng con gái trước mặt chàng hoàn toàn không phải thế. Trong bộ vest màu trắng và mái tóc búi cao, trông cô rất thượng lưu và sang cả. Gương mặt cũng đẹp một cách đặc biệt. Dưới hai hàng lông mày đậm là một đôi mắt to đen, trong sáng và thông minh. Mũi cô thẳng và thanh tú, làn môi thắm nhuận không hề tô son mà vẫn ngọt ngào, xinh tươi như một đóa anh đào 
- Xin chào ông giám đốc. Tôi là Phương Vy, mới đến công ty làm việc được một tuần nay. 
Giọng nói cô cất lên, trong trẻo như tiếng oanh vàng. Thái Tuấn hoàn toàn bất ngờ trước vị phó giám đốc này. Trông gương mặt của cô ta, Thái Tuấn đoán cô ta khoảng chừng hai mươi mấy tuổi là cùng. 
- Nghe nói cha tôi đã đích thân giới thiệu cô? - Chàng hỏi, cố dấu vẻ thán phục của mình bằng giọng nói nghiêm nghị 
- Thưa vâng, tôi có một lá thư giới thiệu gởi đến ngài chủ tịch công ty - Cô gái bình thản trả lời 
- Và không cần nhìn thấy cô là cha tôi đã nhận lời ngay. Bức thư ấy của ai mà lại có ảnh hưởng mạnh mẽ đến như vậy? 
- Đó là bức thư của người giám hộ tôi Phần I

Người Việt ở ngoại quốc nói chung, ở Hoa Kỳ nói riêng, sau hơn mấy mươi năm lưu lạc đã trở thành một biểu tượng sâu sắc và gương mẫu khiến cho đa số người dị chủng dành cho sự thán phục xen lẫn cảm tình và quan tâm, đến nỗi họ xem những tập quán cố hữu của tiền nhân chúng ta để lại được lưu truyền tại đất này đúng như những tấm gương trong sáng, họ cần tìm hiểu và học hỏi về những đặc tính thông minh đạo hạnh, cầu tiến, cần cù nhẫn nại từ từng cá nhân, gia đình cho đến cộng đồng xã hội. 

Tuy vậy, thỉnh thoảng hoặc đôi khi trong cuộc diện sinh hoạt thường hằng của người Việt tỵ nạn, vẫn thường xảy ra những tệ đoan xã hội thật đáng tiếc khiến báo chí hay các cơ quan truyền thông phải đề cập tới bằng những lời lẽ hằn học hoặc công kích phê bình thiếu vô tư dành cho cộng đồng người Việt, mà thực ra, khó có cộng đồng nào có thể tránh khỏi giữa một quốc gia tạp chủng và lại tự do đến độ gần như mù quáng này. Nhưng nếu tỉ mỉ đem so sánh bằng sự công tâm qua mật độ dân số giữa các nước đang cùng sinh sống trên vùng đất này, người ta sẽ nhận ra rằng, những dữ kiện xấu do thiểu số thanh thiếu niên Việt Nam gây ra bởi sự nông cạn nhất htời vẫn chỉ là một tỷ lệ nhỏ. Tuy nhiên, cho dù nhỏ đến thế nào đi nữa, thì thường khi phải chứng kiến một sự kiện không tốt đột ngột xảy ra ở bất cứ nơi đâu, vào bất cứ lúc nào, nếu thấy có tính cách xúc phạm đến thanh danh của dân tộc, thì có thể nói, hầu như mọi người Việt Nam ở đây đều sẵn sàng can thiệp hoặc trợ giúp tức thời những người gặp nạn với một tinh thần hăng hái hoặc bằng những giải pháp hoàn toàn thích hợp và đầy ắp tình người. 

Trường hợp của người thanh niên tên Ðức bị một vong hồn thiếu nữ nhập xác, biến anh thành một người dở khùng dở dại, bỏ phế đời sống tươm tất cùng công ăn việc làm ổn định, đêm ngày đi lang thang nơi đầu đường xó chợ, chuyên tìm kiếm bươi móc, ăn uống các loại uế tạp cặn bã dư thừa hư thúi ở các thùng chứa rác rưởi là một thí dụ điển hình về tinh thần đạo hạnh và tình nghĩa nhân ái thâm sâu của các đồng bào ruột thịt. 

Là một thanh niên chăm chỉ, có học vấn lại hiền lành khỏe mạnh, nhân dáng chững chạc dễ coi. Nhưng câu chuyện của người thanh niên một thân một mình tên Ðức này vượt biên chung trên một chiếc thuyền nhỏ bé mỏng manh cùng với mấy chục người khác thuộc đủ mọi thành phần nam nữ tuổi tác rồi đã phải nếm trải qua những phút giây cực kỳ kinh hoàng man rợ, diễn ra bởi bọn cướp biển không còn một chút tính người. Chúng hung hăng lục soát chiếc thuyền không chừa một ly tấc, để vơ vét tiền bạc nữ trang của tất cả những người đi trên tàu. Dã man và đau lòng nhất là thủ đoạn lang thú hoang dâm của chúng dành cho những thuyền nhân đàn bà con gái. Chúng thay phiên nhau hành hạ thân xác những cô gái trẻ tuổi có chút ít nhan sắc đến nỗi, trong số những phụ nữ kém may mắn này có một thiếu nữ tuổi ngoài hai mươi với khuôn mặt đẹp như trăng rằm, khiến cho Ðức không thể giữ cho lòng không rung động và thầm yêu cô ngay từ phút đầu tiên khi anh vừa chạm mặt trên con thuyền định mệnh. Sau này, Ðức được biết tên cô gái vượt biên mang dáng dấp quý phái và sắc đẹp tuyệt trần đó là Trâm, con gái của một nhân vật dân sự nổi tiếng thuộc chế độ cộng hòa. 

Mười sáu năm về trước, chiếc thuyền nhỏ bé có sự hiện diện của Ðức và cô gái đẹp tên Trâm đã thoát được mạng lưới canh gác nghiêm ngặt của công an ven biển, ra được đến hải phận quốc tế sau ba ngày rời khỏi "bãi đáp" từ một eo biển hoang vắng thuộc thị xã Vũng Tàu. Lúc bấy giờ, thời tiết đang vào giữa tháng tư trời êm sóng lặng mà bỗng nhiên biển cả hậm hực chuyển mình. Từng đám mây nặng nề đột nhiên phủ kín bầu trời không còn vương một tia nắng nhẹ. Mặt biển và không gian mênh mông thoáng chốc chìm đắm trong một thế giới tăm tối mịt mù. Những cơn sóng dữ bắt đầu chuyển động rung chuyển cuồng nộ, thét gào và xô đẩy con thuyền xấu số, có lúc nằm lơ lửng chênh vênh trên đầu ngọn sóng, có lúc bị vùi dập chìm sâu giữa hai vách tường nước đen ngòm. Gió phũ phàng thổi tới từng chập lắc lư, tạt từng đợt nước mưa xối xả lạnh căm lên thân xác những con người vượt chết đi tìm tự do. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét