Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

8

 Nè, em gái. Em chỉ cho anh có 5 phút, chạy từ lớp học ra đây. Anh phải vắt chân lên cổ mới chạy kịp đến đây, lại thấy em định bỏ đi, bất đắc dĩ mới lao vào em như vậy thôi – Vũ Phong nhăn mặt trả lời, hơi thở vẫn còn hổn loạn, nên lời nói có chút ngắt quảng.
Ngọc Loan nhìn vầng trán đẫm mồ hôi của Vũ Phong, thấy đúng là anh ta phải chạy thật nhanh ra đây, cô tằng hắng vài cái rồi cao giọng hỏi:
- Anh bắt tôi chờ ở đây làm gì.
- Đi theo anh – Vũ Phong mĩm cười nữa miệng đầy bí ẩn hất đầu nói. Nụ cười khiến gương mặt anh tỏa sáng, mái tóc vì cú hất đầu mà bồng lên rồi rơi nhẹ, khiến người ta chìm đắm.
Ngọc Loan lưỡng lự không biết có nên đi theo Vũ Phong hay không thì anh đã nắm tay cô kéo đi.
Vũ Phong kéo cô vào một shop thời trang, lựa cho cô một cái váy trắng, rồi ép cô bận. Anh ta còn kéo phăng sợi dây buộc tóc của cô ra để mái tóc dài của cô xõa vai.
Sau đó Vũ Phong đưa cô đến một quầy bán bánh, khẽ huých vai cô:
- Mau chọn đi.
- Để làm gì? Mà chúng ta sẽ đi đâu – Cô ngơ ngác, không hiểu được anh chàng này muốn làm cái gì.
- Con gái đúng là vừa chậm tiêu, vừa rắc rối, hễ chút là thắc mắc – Vũ Phong thở dài, rồi chẳng buồn giải thích với cô, tay anh quơ quào mỗi thứ 1 bịch bánh, thành một cái bịch to đầy bánh xong tính tiền. Sau đó lại tiếp tục kéo cô đi.
Ngọc Loan cảm thấy tức giận vì bị Vũ Phong mắng, tAn ninh và trường ĐH Phòng cháy chữa cháy.
Ông Khôi cũng cho biết, hiện nay, phòng An ninh chính trị nội bộ (PA83) Công an TP Hà Nội vào cuộc xác định động cơ của hai trường hợp thi hộ này.
Theo Quy chế thi tuyển sinh đại học, cao đẳng, những thí sinh nhờ người khác thi hộ, làm bài hộ dưới mọi hình thức bị tước quyền vào học ở các trường ngay trong năm đó và tước quyền tham dự kỳ thi tuyển sinh vào các trường trong hai năm tiếp theo, hoặc đề nghị các cơ quan có thẩm quyền truy cứu trách nhiệm hình sự.
Đề thi có tính phân loại cao
Tại buổi họp báo, ông Ngô Kim Khôi, Cục trưởng Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục (Bộ GD&ĐT) cho biết, đề thi đại học của cả hai đợt được bảo mật an toàn tuyệt đối trong tất cả các khâu từ soạn thảo, in sao đến vận chuyển tới các hội đồng thi, các điểm thi và thí sinh.
Đề thi của tất cả các môn thi không có sai sót, có nội dung nằm trong chương trình trung học phổ thông, chủ yếu là lớp 12; bám sát chuẩn kiến thức, kỹ năng của chương trình THPT, phù hợp với thời gian làm bài, kiểm tra được kiến thức cơ bản, năng lực vận dụng kiến thức, đồng thời có khả năng phân hóa được trình độ thí sinh, đáp ứng yêu cầu của kì thi tuyển chọn.hà rồi chúng ta về nhà ăn cơm.
Thiên Phong gật đầu rồi thu dọn những vật dụng vẽ của mình dưới đất lên. Lúc nãy lo tránh bọn trẻ mà quên thu mang chúng về, nhờ vậy Thiên Phong mới quay lại và nhìn thấy Việt Phương rơi xuống nước mà cứu. Cũng may, cậu bé là quán quân bơi lội của toàn trường, nếu không chưa chắc cậu có thể đưa Việt Phương an toàn vào bờ như thế.
Việt Phương nhìn Thiên Phong mím môi không nói gì khi được cậu bé cứu, lượng lự một chút, Việt Phương chìa tay ra trước mặt Thiên Phong, trên tay cô bé vẫn còn bức tranh mà Thiên Phong vừa vẽ. Bức tranh đã nhòe nhoẹt không ra hình thù gì nữa, so với bức tranh bị châu chấu làm hư còn tệ hại hơn, một góc chỗ Việt Phương cầm chặt đã rách một phần.
Thiên Phong nhìn bàn tay nhỏ xíu đang nắm lấy bức tranh của mình, cậu bé hiểu ra, Việt Phương vì muốn vớt bức tranh nên mới bị té xuống nước. Bức tranh vốn dĩ không cần lấy nữa, nhưng Thiên Phong lại không muốn phụ lòng Việt Phương nên đưa tay cầm lấy rồi khẽ cười nói:
- Cám ơn.
Việt Phương chớp chớp mắt có chút ngạc nhiên, rõ ràng người cần nói lời cám ơn là cô bé, cô bé còn ngại mở miệng thì Thiên Phong đã cám ơn trước. Chị Nga thấy gió thổi lên mạnh hơn thì sợ Việt Phương cảm lạnh thì vội vàng bế Việt Phương vào nhà để thiên Phong ở lại một mình.
Buổi chiều ngày hôm đó, sau khi ngủ trưa dậy, đám trẻ vốn háo hức vì những trò chơi mà chúng đã sắp đặt định trêu chọc lẫn trả thù Thiên Phong vì tội đuổi Việt Phương ra khỏi nhà, chỉ chờ tập trung đầy đủ là bắt đầu.
- Nhìn xem, đây là trứng hột gà ung mà tao lấy trong ổ gà nhà tao, tao con chôm một ít mắm nêm bán bún rêu của má nè, đem trộn hai cái mùi này lại rồi cho lên người thằng đó thì tuần lễ mới hết mùi – Thằng Nam cười ranh ma giơ hai hiện vật bốc mùi trên tay nó lên.
- Eo ơi, thúi quá đi mất – Nhỏ Thắm bịt mũi đứng tránh xa thằng Nam ra.
- Thúi vậy mới khiến thằng đó chết không bằng sống chứ – thằng Hải cười haha đáp.
- Ừ hen – Con Thắm gật đầu đồng ý.
Thấy Việt Phương đi từ xa đến, thằng Nam háo hức khoe kế hoạch của mình nhưng Việt Phương lắc đầu bảo.
- Bỏ đi, tao không muốn trả thù thằng đó nữa. Em ngồi ở đây chờ đi – Vũ Phong chỉ vào một cái ghế đá trong công viên.
Sau đó nhét vào tay cô cái bịch đựng đầy bánh kia, còn có cả nước uống nữa. Ngọc Loan chả hiểu Vũ Phong muốn làm gì, nhưng được ngồi nghỉ, cô cũng không muốn tranh luận nhiều.
Vũ Phong để cô ở đó rồi bước đi về phía trước, Ngọc Loan thấy ở đó một cô gái tóc dài, buông thả trên nền trắng của chiếc váy khiến cô nổi bật giữa đám đông.
Bây giờ thì cô đã hiểu vì sao Vũ Phong lại mua cho cô nhiều bánh và nước như thế. Hóa ra là để cô giết thời gian, vừa ăn vừa xem phim. Mà nhân vật chính là anh ta và cô gái kia.
Chỉ có điều, cô ngồi xa quá, chẳng thể nghe họ nói gì, chỉ có thể nhìn hình đoán âm thanh, giống như đang xem kịch câm vậy.
Cô tò mò muốn chết được khi họ cứ chỉ chỉ trỏ trỏ vê phía cô, cô gái kia còn đi về phía cô với bộ dạng hùng hổ đáng sợ. Nhưng bị Vũ Phong lôi lại. Sau đó dường như họ cãi nhau một trận, mà hầu như là cô gái kia tức giận, còn Vũ Phong thì điềm nhiên như không có gì?
Sau đó….
- Bốp….
Ngọc Loan xém chút bị sặc bánh vì cái tát của cô gái giáng vào mặt Vũ Phong. Sau đó, cô thấy cô gái kia tức giận đùng đùng bỏ đi.
Vậy là hết kịch câm. Ngọc Loan thở ra một cái, định đứng dậy, nào ngờ một cô gái khác lại xuất hiện.
Vẫn mái tóc dài xỏa ngang lưng, vẫn chiếc váy trắng mong manh phấp phơ trong gió. Cô lại ngồi xuống tiếp tục xem kịch câm, có bánh, có nước, đúng là đỡ chán hơn.
Sau đó lại tiếp tục.
- Bốp …
Một cái tát nữa vào mặt của Vũ Phong.
Ngọc Loan thấy hứng khởi vô cùng, xem ra màn kịch câm này đặc sắc hơn cô tưởng nhiều. Mà anh chàng này, vì sao lại dẫn cô đến đây xem anh ta bị con gái đánh nhỉ. Cô đang nghi ngờ không phải Vũ Phong muốn người ta biết mình mắc chứng thích ngược đãi đó chứ.
Cô còn đang mãi suy nghĩ thì Vũ Phong đã đến bên cạnh cô ngồi xuống tu một hơi chai nước của cô. Rồi hỏi:
- Hay không?
- Rất đặc sắc – Cô thản nhiên đáp.hỏi hẳn chưa mà đã đi học?
Kính cận không nói gì chỉ hơi lắc đầu rồi lấy sách vở ra học.
-Không khỏe mà đi học lỡ bệnh nặng hơn thì sao?
Lại lắc đầu.
Thấy vậy Tiên cũng không hỏi thêm điều gì nữa, ngoảnh lên tiếp tục nghe nhạc. Thanh vừa rồi đang cúi đầu cũng ngẩng lên nhìn sau lưng Tiên rồi lấy tay tự gõ lên đầu mình, tự mắng chính mình:
-Đồ ngốc!
*
Phong vừa lên lớp học, Ngọc đã đến chỗ Phong hỏi:
-Cậu và Thủy Tiên thế nào rồi?
-Hả?- Phong ngạc nhiên, hôm qua thì Tiên hỏi hôm nay lại đến Ngọc.
-À, cậu cứ trả lời đi..-Ngọc nói rồi ngồi xuống cạnh Phong, đưa tay lên chải mái tóc rối bù của mình.
-Tiến triển rất tốt.- Phong cười
-Vậy hả?- Ngọc cúi mặt xuống, mắt lóe sáng.(Kinh kinh)
-Cảm ơn cậu, cũng nhờ bữa tiệc sinh nhật của cậu- Phong lại cười.
-Ờ, -Ngọc ngẩng lên nhìn Phong- Không có gì..tớ rất vui khi giúp được hai người.
-Ừ, sau này nếu chúng tớ có thành thì sẽ hậu tạ cậu.
-Vậy sao..-Ngọc nhìn Phong với vẻ thờ ơ- nhưng mẹ cậu..
-Mẹ tớ sao?- Phong hỏi lại.
-Chẳng phải mẹ cậu không thích những cô gái như Thủy Tiên sao?
-Tớ sẽ thuyết phục mẹ sau.
-Ờ, chúc may mắn- Ngọc nói rồi bỏ về chỗ ngồi, lầm bầm- Chị không biết sợ là gì sao, chị họ?
*hỏi hẳn chưa mà đã đi học?
Kính cận không nói gì chỉ hơi lắc đầu rồi lấy sách vở ra học.
-Không khỏe mà đi học lỡ bệnh nặng hơn thì sao?
Lại lắc đầu.
Thấy vậy Tiên cũng không hỏi thêm điều gì nữa, ngoảnh lên tiếp tục nghe nhạc. Thanh vừa rồi đang cúi đầu cũng ngẩng lên nhìn sau lưng Tiên rồi lấy tay tự gõ lên đầu mình, tự mắng chính mình:
-Đồ ngốc!
*
Phong vừa lên lớp học, Ngọc đã đến chỗ Phong hỏi:
-Cậu và Thủy Tiên thế nào rồi?
-Hả?- Phong ngạc nhiên, hôm qua thì Tiên hỏi hôm nay lại đến Ngọc.
-À, cậu cứ trả lời đi..-Ngọc nói rồi ngồi xuống cạnh Phong, đưa tay lên chải mái tóc rối bù của mình.
-Tiến triển rất tốt.- Phong cười
-Vậy hả?- Ngọc cúi mặt xuống, mắt lóe sáng.(Kinh kinh)
-Cảm ơn cậu, cũng nhờ bữa tiệc sinh nhật của cậu- Phong lại cười.
-Ờ, -Ngọc ngẩng lên nhìn Phong- Không có gì..tớ rất vui khi giúp được hai người.
-Ừ, sau này nếu chúng tớ có thành thì sẽ hậu tạ cậu.
-Vậy sao..-Ngọc nhìn Phong với vẻ thờ ơ- nhưng mẹ cậu..
-Mẹ tớ sao?- Phong hỏi lại.
-Chẳng phải mẹ cậu không thích những cô gái như Thủy Tiên sao?
-Tớ sẽ thuyết phục mẹ sau.
-Ờ, chúc may mắn- Ngọc nói rồi bỏ về chỗ ngồi, lầm bầm- Chị không biết sợ là gì sao, chị họ?
*

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét