Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

Truyện ma nguyễn ngọc ngạn – Căn nhà số 24

sức khoẻ con bé quá yếu, khó mà có thể hoà nhập cùng bạn bè của chúng. 
Lấy trong túi áo ra một tờ giấy, trong đó có ghi rõ địa chỉ mà cha Vĩnh Thuỵ muốn Lam đến đấy: 
- Con phải dẫn con bé đến đây một lần. Khung cảnh thiên nhiên ở đấy sẽ giúp cho bệnh tình nó thuyên giảm. Chúng ta phải hy vọng nhiều hơn là thất 
vọng! 
Lam liếc mắt đọc địa chỉ trong mẩu giấy, đó là trường dòng ở ngoại ô thành phố, dành nuôi những đứa trẻ mồ côi. 
Cha Vĩnh Thuỵ nói tiếp: 
- Ma xơ Thoại Liên là mẹ nhân từ đối với lũ trẻ. Con hãy nói chuyện với xơ ấy xem, cha tin con sẽ thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng và thanh thản! 
- Dạ! Con xin cám ơn cha! 
Cúi đầu từ giã cha Vĩnh Thuỵ, Lam bước nhanh ra dãy hành lang nhỏ và hẹp. Trong khuôn viên nhà thờ trông nhiều hoa cúc trắng, cánh hoa tuy mỏng manh trước ánh nắng như thiêu đốt, nhưng sao nó vẫn uy nghi không héo úa. Bất giác Lam hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, cô muốn mình như những đoá hoa cúc trắng, bình dị nhưng có một ý chí vững vàng, không có chuyện gì làm cho cô lùi bước.
Trường dòng nằm yên tĩnh trên một dốc đồi thoai thoải, không khí mát rượi thật dễ chịu, cây cối xanh um tùm, xum xuê những cành lá như muốn che cả vòm trời xanh. Đặc biệt, ở đó được trồng rất nhiều hoa, đủ các màu sắc. Nhà dòng xây theo lối kiến trúc tây phương, tuy không còn mới nhưng rất vững chắc. Khoảng sân rộng được trồng nhiều hoa hồng, tú cầu, ly... nhiều nhất là bông hoa màu trắng chạy dọc theo các băng ghế đá có khắc tên của các nhà hảo tâm gửi đến. 
Xơ Thoại Liên đích thân ra đón Lam. Xơ còn khá trẻ trong chiếc áo dài màu đen bình dị, khuôn mặt xơ toát lên vẻ đôn hậu và nụ cười nhân ái.  Thoại Liên cúi thấp người xuống đưa tay đỡ chiếc khăn voan trên đầu cô bé, dịu dàng hỏi: 
- Cháu là Niệm Thư phải không? 
- Dạ phải! 
Vẻ mặt hốt hoảng, Lam nắm lấy tay con gái kêu lên: - Gió và bụi sẽ làm cho con bé khó thở. 
- Chị Lam. - Xơ Thoại Liên lắc đầu đáp. - Chính hơi đất này đã kéo dài sự sinh tồn của con người. Chị đừng xem Niệm Thư như một con búp bê. 
- Nhưng con bé yếu lắm, tôi sợ nó không chịu nỗi. - Lạm nói bằng giọng xót xa.
Tranh thủ lúc mọi người để ý, Niệm Thư nhẹ nhàng chạy thoắt vào trong sân. Cô bé cởi bỏ đôi giày có chiếc nơ xinh xắn, đôi chân trần giẫm lên thảm cỏ xanh, ánh mắt ngước nhìn bầu trời trong xanh với những đám mây bồng bềnh trôi lơ lửng.
Chưa bao giờ cơn bé được tận hưởng không khí thiên nhiên đẹp như thế này, nó thích thú hít lấy hít để mùi thơm của hoa và cỏ dại, xoè bàn tay nâng niu từng cánh hoa. 
Bất ngờ, một quả bóng không biết từ đâu bay thẳng vào mặt Niệm Thư, cú va chạm mạnh làm cho con bé té nhào xuống thảm cỏ. 
- Úi da... đau quá. 
Một thằng bé hốt hoảng chạy đến, nó cuống cuồng như người biết lỗi. - Cậu có sao không? Mình... 
Trước mặt Niệm Thư là thằng con trai đen nhẻm, có khuôn mặt thông minh 
và đôi mắt lanh lợi. Nó đưa tay lên sờ vết bầm trên trán con bé, giọng của nó rối 
rít: 
- Chết rồi, mình đã làm cho cậu đau. Bây giờ phải làm sao đây? Để mình đi gọi mẹ Liên đến. 
Đưa một ngón tay lên môi, Niệm Thư khẽ nói: 
- Xuỵt! Mình không sao đâu, chỉ là một vết bầm nhỏ thôi. Nếu để mẹ mình biết, lần sau sẽ không cho mình đến đây chơi đâu. 
- Có thật là cậu không đau không? 
- Hơi đau một chút, nhưng bây giờ hết rồi. 
Thằng bé ngồi xuống bên cạnh Niệm Thư, trái bóng trên ta- Anh…Anh bị ma nhập.
- Anh khóc hai tiếng rất to, em sợ quá. Mà hai tiếng khóc đó giọng rất cao, không phải giọng của anh.
- Căn phòng này có ma em ơi… Anh nhắm mắt hay mở mắt hả em ? Anh vẫn thấy cảnh vật căn phòng trước khi bị em lay dậy.
- Anh nhắm mắt.
- Vậy là anh nhìn qua đôi mắt của con ma…
Tim mình lúc này đập thình thình. Từ lâu nay mình luôn xem ma cỏ là chuyện kỳ bí vui vui vậy thôi, mình chưa bao giờ có một ý nghĩ nghiêm túc là trên đời này có ma cả, nhưng hôm nay mình đã lầm. Chính xác là mình vừa bị nhập, mình hoàn toàn ý thức được rằng mình vừa bị ma nhập, không phải là mơ.
- Để em lấy bùa để đầu giường cho anh. Em để trong ví.
V lấy ví ra và đặt giữa gối hai đứa. Mình cũng tạm thấy yên tâm phần nào nhưng mình vẫn không dám ngủ. Mình biết nếu tiếp tục thiếp ngủ chắc chắn sẽ lại bị ma nhập. Nhìn đồng hồ mới chỉ 12h40 phút, nửa đêm về sáng. Mưa vẫn rả rích bên ngoài. Cảnh vật tĩnh mịch, âm u. Đêm nay dài quá….
Mình cố gồng mình, ép cho bản thân không được rơi vào giấc ngủ. Chốc chốc lại liếc mắt về phía cánh cửa phòng ngủ xem có động tĩnh gì không. Những lúc quá mệt, khi mình đang ở ranh giới giữa tỉnh và mơ, mình lại cảm thấy sức mạnh vô hình đó xâm nhập cơ thể. Ba lần mình kháng cự lại được bằng cách tập trung sức mạnh ý chí và cơ bắp để dằn lại. Nhưng đến tầm 2-3 giờ sáng mình lại thiếp đi và một lần nữa nó lại len lỏi vào cơ thể mình.
Cả căn phòng chìm trong màu xanh biển, tayó lẽ chuyện sẽ dừng lại ở đó, nếu đơn thuần chủ nhân ngôi nhà bị eo hẹp về kinh tế nên chưa thể sửa sang mà đành ở tạm. Nhưng đã chục năm nay, ngôi nhà dường như lạnh tanh hơi người, khiến những người xung quanh khiếp sợ, không dám lại gần.
Án ngữ tại 217 phố Tôn Đức Thắng (P.Hàng Bột, Q.Đống Đa, HN) là một cửa hàng được thuê tạm. Người mua hàng ít ai để ý, rồi một ngày giật mình: Nơi vẫn hay qua lại chứa đựng những điều bí ẩn lùm xùm cả hàng chục năm nay?
Ở nơi tấc đất là tấc vàng, việc một ngôi nhà lớn nằm ngay mặt tiền bị bỏ không, đổ nát như là một nghịch lí khiến nhiều người thắc mắc.
 Căn nhà có hai tầng, rộng chừng 50m2, trông rất cũ kĩ, có vẻ như đã được xây rất lâu rồi. Tầng một chia thành hai nhà tách biệt. Tầng hai vừa nhìn đã gây cho người ta cảm giác u ám đến cực độ.
Gác hai của căn nhà trống rỗng, tan hoang. Từ cửa chính cho đến cửa sổ đều sập sệ và không che kín khiến căn nhà thông với bên ngoài. Nhìn từ xa, tầng hai căn nhà như một khuôn mặt sầu úa với hai cửa sổ thông thống như đôi mắt sâu hút đầy ám ảnh. Mặt tường đều đã bong tróc hết vôi ve, nhiều rêu bám xung quanh. Màu tường vàng đã ngả màu nhợt nhạt, nhiều chỗ xám ngắt. Những đường dây điện loằng ngoằng dẫn vào bên trong căn nhà đã lâu không được sử dụng. Lan can hành lang đã gẫy nát làm tăng thêm sự thê lương cho ngôi nhà hoang lâu lắm không có người ở.
Chị H.N.A – một người dân sống tại con phố này – cho biết: “Tôi đi làm qua khu này hàng ngày, thấy căn nhà để hoang lâu rồi, không có người ở nhưnội nghiệp cho em trai của chị quá! 
Quyên chỉ nói được bấy nhiêu, chị lả người đi trong một cơn đau nhói từ vùng bụng. Tiến dìu chị Hai nằm xuống, anh thì thầm vào tai chị: 
- Em sẽ đưa chị về quê, chị em mình ngắm những buổi chiều hoàng hôn, ngắm cánh hoa trắng xoay tít bay cao. Không khí trong lành sẽ tắm mát cho tâm hồn của chị! 
- Cám ơn em. - Giọng Quyên thều thào. 
Suốt cả đêm hôm đó, Tiến không sao chợp mắt. Những suy nghĩ mông lung làm cho anh thổn thức. Anh chưa đủ can đảm đối diện với thực tại, cũng như không chấp nhận được sự ra đi của chị Hai. 
Màn đêm tĩnh mịch kéo theo sự lạnh lẽo đến rợn người. Những bệnh nhân và thân nhân nuôi bệnh chìm sâu vào giấc ngủ. Thỉnh thoảng có bước chân của các cô y tá khi có bệnh nhân phát bệnh đột xuất. 
Tiến kéo tấm mền đắp ngang người chị Quyên, anh lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, bước dạo trên hành lang dài và rộng. Những băng ghế đá chật ních người nằm, ngồi, họ tranh thủ nghỉ ngơi sau một ngày mệt nhọc. 
Không tìm cho mình một chỗ ngồi để thư giãn, anh cứ lầm lũi bước đi cho đến khi lạc vào một nơi xa lạ. Ánh sáng chói loà làm cho Tiến phải nheo mắt lại, anh đang tìm một nhà vệ sinh để giải quyết việc riêng. Nhìn quanh quẩn không thấy chỗ nào thích hợp, từ xa có một cánh cửa mở rộng, tò mò Tiến bước đến nhìn vào trong. Một làn khí lạnh toát ra cùng với mùi thuốc ête xộc ra khiến cho Tiến phải nhăn mặt chùn bước. 
Đang trong lúc phân vân không biết có nên bước vào trong hay không? Bỗng nhiên có bóng người bước ra lên tiếng gọi. Giọng người đàn bà trong đêm nghe càng thê lương: 
- Anh gì ơi! Làm ơn giúp tôi một tay. 
Tiến ngỡ ngàng nhìn người đàn bà, dáng người nhỏ nhắn trong chiếc áo màu đen càng làm cho bà ta gầy xơ xác. Anh ngập ngừng lên tiếng hỏi: 
- Chị làm gì ở đây? 
Người đàn bà bước đến gần Tiến kéo theo một hơi lạnh buốt. Bà xoa tay vào nhau, đôi vai gầy run lên bần bật. 
- Bên trong mở máy lạnh với nhiệt độ quá thấp. Tôi chịu hết nổi rồi. 
Tiến nhón người lên nhìn vào bên trong căn phòng, một màu trắng toát hiện 
ra trong mắt anh, những tấm vải trắng phủ lên từng chiếc giường có bánh xe 
đẩy. 
Lập lại một câu hỏi lần nữa, Tiến nhíu mày nhìn người đàn bà: - Chị làm gì ở đây? 
- Chồng tôi bị tai nạn nên vào đây nhập viện. 
- Sao tôi không thấy bệnh nhân nào ở trong đó vậy? a

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét